Vừa trở về là đến kỳ thi cuối kỳ.
Tôi và Tạ Vọng đã hẹn nhau, thi xong sẽ đi thăm bà ngoại.
Trước khi thi.
Tôi mới chậm chạp nhận ra.
Dạo gần đây anh trai tôi ngày nào cũng đi sớm về muộn, lén lút khả nghi.
Có lần nửa đêm tôi xuống lầu uống nước.
Nghe thấy anh đang gọi điện cho ai đó.
Tôi vừa định gõ cửa.
Thì đèn bên trong đã tắt.
Sau khi thi xong đi ra ngoài.
Tôi nhận được tin nhắn của anh ấy, nói rằng đã hẹn ăn tối với bạn nên không đợi tôi về cùng nữa.
Tôi hỏi hệ thống:
“Anh trai tôi có phải đang giấu tôi chuyện gì không?”
【Đúng vậy, anh trai cô tiêu rồi, sắp rơi vào bể tình rồi!】
“Cái gì? Với ai cơ chứ!!”
【Với cái đầu yêu đương của anh trai cô thì còn có thể là ai nữa? Nữ chính chứ ai.】
“?”
Hóa ra tôi phòng đông phòng tây.
Cuối cùng lại càng thúc đẩy tình cảm của bọn họ?
Tôi cảm thấy mình chết lặng rồi.
“Sao cậu không nói sớm!”
“Nếu anh trai tôi ở bên nữ chính, chẳng phải nam chính sẽ xử anh ấy sao?”
【Hừ, nam chính sao có thể đi xử anh vợ của mình được chứ.】
??
19Tôi còn chưa kịp hỏi thêm.
Đã nhìn thấy cổng trường bị bao vây kín mít.
Đông nghịt người.
Nước chảy cũng không lọt.
Tôi tiện tay kéo một người lại.
“Bên kia xảy ra chuyện gì vậy?”
“Tạ Vọng đang đứng đầu hot search, phóng viên đang chặn cậu ấy.”
Tôi lập tức mở điện thoại.
Ảnh của Tạ Vọng không hề được làm mờ, xuất hiện ngay trang chủ.
Là dáng vẻ tóc trắng năm đó của anh.
Cùng xuất hiện trên hot search còn có quá khứ của mẹ anh.
Người ta nói mẹ anh dùng anh làm quân bài để gả vào hào môn.
Nếu không thì sao lại sinh con trước khi kết hôn.
Có người còn mở livestream.
Trong video.
Tạ Vọng đã nhuộm lại tóc đen, cúi đầu đứng đó.
Gương mặt không cảm xúc.
Không nhìn ra tâm trạng.
Nhưng đám người đó thật quá đáng.
Micro liên tục chọc thẳng vào mặt anh.
Phóng viên ép hỏi:
“Tại sao mẹ cậu lại sinh cậu khi chưa kết hôn?”
“Cậu nghĩ mình xứng đáng thừa kế tài sản của người khác sao?”
“Trước đây nhuộm tóc trắng là muốn thu hút sự chú ý của cha mình à?”
Đường nét hàm dưới của Tạ Vọng siết chặt.
Trong điện thoại vẫn còn tin nhắn anh gửi cho tôi cách đây mười phút.
Nói rằng sẽ đợi tôi ở cổng trường để cùng tới bệnh viện.
“Tại sao không trả lời?”
“Có phải chính cậu cũng cảm thấy bản thân rất ghê tởm không?”
Cuối cùng Tạ Vọng cũng ngẩng đầu lên.
Tiếng sấm trầm đục lướt qua bầu trời.
Màu xám phủ kín đôi mắt anh.
Anh khẽ nhếch môi.
“Đúng là rất ghê tởm.”
“Vừa lòng rồi chứ?”
Trong đầu tôi đột nhiên hiện lên một hình ảnh.
Tạ Vọng quỳ trước mặt tôi.
Mắt anh đỏ hoe.
Giọng nói nghẹn ngào.
“Tôi ghê tởm như vậy đấy, em hài lòng chưa?”
Rõ ràng là lời hung hăng.
Nhưng cảm giác như cả con người anh sắp vỡ vụn.
Môi tôi run lên.
Cảm giác đau âm ỉ từ tận đáy lòng dâng trào khiến tôi nghiến chặt răng.
Có một giọng nói đang nói với tôi.
Không.
Anh không phải như vậy.
Tôi tắt điện thoại.
Giật lấy vòi nước của công nhân rồi lao thẳng vào đám đông.
“Tránh ra!”
“Đây là trường học, không phải giới giải trí! Cút hết đi!”
“Có bản lĩnh thì đi tìm ông bố vô trách nhiệm của anh ấy, bắt nạt một học sinh thì có gì hay ho!”
Đám phóng viên bị tôi xịt ướt như chuột lột.
Đám đông bị tách ra thành một lối đi.
Tôi kéo tay Tạ Vọng rồi quay người bỏ chạy.
20Thật kỳ lạ.
Rõ ràng thời tiết sắp mưa.
Thế mà mây đen đột nhiên tan đi.
Ánh nắng xuyên qua.
Tôi không dám dừng lại.
Nắm tay Tạ Vọng chạy qua năm con phố.
Cuối cùng mới dừng lại trước một nhà thờ.
Tôi chống đầu gối.
Thở hổn hển từng ngụm lớn.
Tim như sắp nhảy ra khỏi cổ họng.
Tạ Vọng đứng trong ánh ngược sáng.
Mái tóc bị gió thổi hơi rối.
Nhưng đôi mắt lại nhìn tôi chằm chằm.
Đôi đồng tử sáng đến đáng sợ.
Sau khi lấy lại hơi thở.
Tôi đầy bụng tức giận.
“Anh có ngốc không vậy?”
“Nhiều phóng viên như thế, anh đứng đó không nhúc nhích là đợi bị họ ăn sống à?”
Tôi càng nói càng tức.
“Cái khí thế thường ngày của anh đâu rồi?”
“Họ hỏi những câu đó, anh không cần trả lời cũng được mà! Cứ đẩy micro ra rồi bỏ đi thôi, còn có…”
Tôi còn chưa nói hết.
Anh đột nhiên vươn tay.
Kéo mạnh tôi vào lòng.
Tiếng tim đập vang dội.
Xuyên qua lớp áo dày của anh truyền tới.
“Tạ Vọng.”
“Ừm?”
Dường như có thứ gì đó nóng nóng rơi xuống cổ tôi.
Tôi nghe thấy giọng anh khàn khàn.
“Tô Niệm An, cảm ơn em.”
Tôi chợt nhớ ra một chuyện.
Vội vàng đẩy anh ra.
“Mất nhiều thời gian như vậy, chắc chắn bà ngoại đang sốt ruột lắm rồi!”
Khóe mắt Tạ Vọng hơi đỏ.
Nhưng bên môi lại mang theo ý cười.
Tôi khó hiểu.
“Anh cười cái gì vậy?”
“Không có gì.”
“Đi thôi.”
Khi anh nghiêng đầu.
Chiếc khuyên tai hình ngôi sao bên tai trái khẽ lay động.
Không hiểu sao.
Tôi buột miệng hỏi:
“Tạ Vọng, chiếc khuyên tai đó… là vì tôi sao?”
Anh im lặng vài giây.
Rồi đáp:
“Phải.”
21Sau khi thăm bà ngoại xong thì đã rất muộn.
Tạ Vọng đưa tôi về nhà.
Hệ thống kích động hẳn lên.
【Ký chủ! Nếu cô ở bên Tạ Vọng, chẳng phải cũng là gián tiếp cứu anh trai cô sao?】
【Đến lúc đó anh trai cô với nữ chính thế nào cũng chẳng liên quan gì tới nam chính nữa.】
“Tôi nghe ba mẹ nói, gần đây anh trai tôi rất ngoan.”
“Tìm gia sư rồi, thành tích tiến bộ rất nhiều! Anh ấy căn bản không có thời gian đi tìm Nguyễn Mộng.”
Nửa đêm còn cắm đầu làm bài.
Quả thật như biến thành một người khác.
Chắc là khoảng cách tạo nên vẻ đẹp.
Hai người họ hẳn không còn liên lạc nhiều nữa đâu nhỉ.
Hệ thống im lặng một lúc.
【Có khi nào… gia sư mà anh trai cô tìm…】
Nó còn chưa nói xong.
Tôi đã trợn tròn mắt.
Dưới ánh đèn đường cách đó không xa.
Anh trai tôi và Nguyễn Mộng đang nắm tay nhau.
Lưu luyến không rời.
“Tô Thanh Việt, anh đang làm gì vậy?!”
Tiếng hét này vừa vang lên.
Hai người lập tức tách ra.
Cứng ngắc quay đầu lại.
Tôi định lao tới.
Nhưng bị Tạ Vọng giữ tay lại.
“Đừng làm khó cô ấy.”
Tim tôi chợt thắt lại.
Đây chính là cốt truyện sao?
Nam chính cuối cùng vẫn sẽ thiên vị nữ chính.
Vẫn sẽ không nhịn được mà đứng về phía cô ấy.
Sau này anh cũng sẽ vì yêu mà không được đáp lại.
Rồi điên cuồng chiếm hữu cô ấy.
Lồng ngực chua xót đến mức như sắp bị ăn mòn.
Tôi ngơ ngác nhìn anh.
Rồi nghe anh nói:
“Dù sao hai người họ…”
“Là do tôi tác hợp.”
“?”
Chaporia
Bình Luận (0)