Phùng Giai ngồi trên ghế sofa trong phòng khách.
Tivi vẫn mở, âm lượng được chỉnh rất nhỏ.
Cô đang đợi.
Đợi Trình Vĩ trở về.
Mười một giờ.
Mười hai giờ.
Một giờ sáng.
Tiếng chìa khóa xoay trong ổ khóa vang lên.
Trình Vĩ đã về.
Người nồng nặc mùi rượu, bước chân loạng choạng.
Nhìn thấy Phùng Giai đang ngồi trên sofa, anh ta sửng sốt một chút.
“Vẫn chưa ngủ à?”
Anh ta cởi áo khoác, ném lên ghế sofa.
“Đợi anh.”
Phùng Giai nói.
Trình Vĩ phất tay, đi về phía nhà vệ sinh.
“Đợi anh làm gì, anh mệt chết đi được, đứng cả ngày, uống rượu cả tối…”
“Tại sao?”
Phùng Giai cắt ngang lời anh ta.
Trình Vĩ dừng lại trước cửa nhà vệ sinh.
“Tại sao cái gì?”
“Tại sao không cho em và Tiểu Lạc đi?”
Phùng Giai đứng dậy, đi tới trước mặt anh ta.
Dưới ánh đèn, mặt Trình Vĩ đỏ bừng, trong mắt đầy tia máu.
“Chẳng phải đã nói rồi sao, không đủ chỗ.”
“Bốn mươi bàn, kín chỗ hết rồi?”
“Kín rồi.”
“Anh chắc chứ?”
Phùng Giai nhìn chằm chằm vào anh ta.
Trình Vĩ tránh ánh mắt của cô.
“Dù sao cũng kín rồi, toàn là những người có thân phận, em với con trai tới cũng không thoải mái…”
“Em và con trai làm anh mất mặt à?”
Phùng Giai hỏi.
Giọng rất nhẹ.
Mày Trình Vĩ nhíu lại.
“Em nói vậy là có ý gì?”
“Ý trên mặt chữ.”
Phùng Giai nhìn anh ta.
Nhìn người đàn ông đã kết hôn với cô bảy năm.
“Bố mẹ anh vẫn luôn coi thường em, em biết.”
“Nhà mẹ đẻ em bình thường, bố mẹ đều là công nhân, không quyền không thế.”
“Năm đó kết hôn, nhà anh đưa sính lễ ba vạn tám, nhà em hồi môn sáu vạn, nhà anh vẫn chê ít.”
“Lúc em sinh Tiểu Lạc, mẹ anh tới bệnh viện nhìn một cái rồi đi, còn nói sinh con trai thì có gì ghê gớm, bà ấy sinh tận hai đứa.”
“Tiệc đầy tháng của Tiểu Lạc, nhà anh mở năm bàn tiệc, mời toàn họ hàng bên anh, bố mẹ em bị xếp ngồi tận bàn ngoài cùng.”
“Những chuyện đó em đều nhịn.”
Giọng Phùng Giai bắt đầu nghẹn lại.
Nhưng cô vẫn cố nhịn.
“Nhưng hôm nay, bố anh mừng thọ sáu mươi tuổi, bốn mươi bàn, bốn trăm người, lại không có chỗ cho em và Tiểu Lạc.”
“Trình Vĩ, em là vợ anh, Tiểu Lạc là con trai anh.”
“Trong lòng anh, rốt cuộc mẹ con em là gì?”
Trình Vĩ im lặng.
Anh ta đi tới cây nước, rót một cốc nước lạnh rồi uống cạn trong một hơi.
Sau đó quay người lại.
“Phùng Giai, có những chuyện em phải hiểu.”
Anh ta nói.
“Hiểu cái gì?”
“Hiểu bố mẹ anh.”
“Lần này bố anh mừng thọ, mời rất nhiều người quan trọng, có lãnh đạo cũ của ông ấy, có ông chủ công ty anh, còn có khách hàng của Trình Cương.”
“Những dịp như thế này, thứ cần chính là thể diện.”
Trình Vĩ châm một điếu thuốc.
“Nếu em tới, những người đó hỏi nhà mẹ đẻ em làm nghề gì, em trả lời thế nào?”
“Nói bố mẹ là công nhân nghỉ hưu à?”
“Nói bây giờ em là nhân viên thu ngân siêu thị à?”
“Còn cả Tiểu Lạc nữa, trẻ con hiếu động, lỡ gây ra chuyện gì trong bữa tiệc thì mất mặt là bố anh.”
Khói thuốc từ từ lan ra.
Phùng Giai nhìn màn khói ấy.
Nhìn gương mặt của Trình Vĩ phía sau làn khói.
Gương mặt đó bỗng trở nên xa lạ vô cùng.
“Vậy nên, mẹ con em không đủ thể diện.”
Cô nói.
“Anh không có ý đó…”
“Anh chính là có ý đó.”
Phùng Giai bật cười.
Cười đến chảy nước mắt.
“Trình Vĩ, em thật ngốc.”
“Bảy năm rồi.”
“Em còn tưởng chỉ cần em đối xử tốt với anh, đối xử tốt với gia đình này, sớm muộn gì nhà anh cũng sẽ chấp nhận em.”
“Bây giờ em biết rồi.”
“Không đâu.”
“Vĩnh viễn cũng không.”
Trình Vĩ dụi tắt điếu thuốc.
“Em đừng làm loạn nữa được không?”
“Chỉ có chút chuyện như vậy thôi, đáng sao?”
“Hôm nay nhiều người như thế, anh biết làm gì đây?”
“Chẳng lẽ giữa chỗ đông người lại cãi nhau với bố mẹ anh, hỏi tại sao không cho mẹ con em tới?”
“Đó là tiệc mừng thọ sáu mươi tuổi của bố anh, cả đời chỉ có một lần!”
Phùng Giai gật đầu.
“Đúng.”
“Cả đời chỉ có một lần.”
“Cho nên càng không thể để mẹ con em tới, kẻo làm mất mặt người khác.”
Trình Vĩ không nói nữa.
Anh ta ngầm thừa nhận.
Phùng Giai lau nước mắt.
“Được, em hiểu rồi.”
Cô quay người đi về phía phòng ngủ.
“Em đi đâu?”
“Đi ngủ.”
“Phùng Giai, anh…”
“Đừng nói nữa, em mệt rồi.”
Phùng Giai đi vào phòng ngủ, đóng cửa lại.
Cô tựa lưng vào cánh cửa, từ từ trượt người ngồi xuống nền đất.
Trong phòng khách vang lên tiếng thở dài của Trình Vĩ.
Sau đó là tiếng bật lửa.
Anh ta lại châm thêm một điếu thuốc.
Phùng Giai ngồi trên sàn.
Gạch nền rất lạnh.
Qua khe cửa, cô vẫn nhìn thấy đèn phòng khách còn sáng.
Ngửi thấy mùi khói thuốc.
Nghe thấy Trình Vĩ đang gọi điện.
“Mẹ, không sao đâu, cô ấy chỉ nổi tính khí một chút thôi, vài hôm nữa là ổn…”
Phùng Giai nhắm mắt lại.
Trong đầu hiện lên vô số hình ảnh.
Ngày cưới bảy năm trước.
Trình Vĩ nắm tay cô, nói rằng sẽ đối xử tốt với cô cả đời.
Năm năm trước sinh Tiểu Lạc.
Cô đau đớn trong phòng sinh suốt mười hai tiếng đồng hồ.
Còn Trình Vĩ lại ngủ quên ngoài hành lang.
Ba năm trước, bố cô qua đời.
Nhà họ Trình chỉ cử một người tới.
Ngồi chưa đầy mười phút đã rời đi.
Một tháng trước, Trình Vĩ nói muốn tổ chức tiệc mừng thọ cho bố.
Cô lấy số tiền riêng tích cóp suốt nửa năm, mua một mặt ngọc làm quà mừng thọ.
Trình Vĩ lại nói mặt ngọc quá rẻ, không mang ra được.
Cuối cùng cô không được tham dự tiệc mừng thọ.
Quà cũng không tặng được.
Phùng Giai mở mắt.
Lấy điện thoại ra.
Mở danh bạ.
Tìm số điện thoại của mẹ chồng Chu Tú Anh.
Ngón tay dừng trên nút gọi.
Lặng rất lâu.
Cuối cùng vẫn không nhấn xuống.
Thôi vậy.
Có gì đáng để hỏi nữa chứ.
Đáp án chẳng phải đã hiện rõ trên mặt rồi sao?
Phùng Giai đứng dậy, đi tới bên giường.
Tiểu Lạc đang ngủ rất say, khuôn mặt nhỏ áp lên gối, hàng mi khẽ rung động.
Cô cúi người xuống, hôn lên trán con trai.
“Xin lỗi.”
Cô khẽ nói.
Xin lỗi.
Mẹ vô dụng.
Không thể cho con một gia đình có thể diện.
Phùng Giai nằm xuống bên cạnh con trai.
Mở mắt nhìn bóng tối.
Hai giờ sáng.
Điện thoại đột nhiên đổ chuông.
Tiếng chuông chói tai vang lên giữa màn đêm yên tĩnh, đặc biệt sắc lạnh.
Phùng Giai cầm điện thoại lên.
Trên màn hình hiện hai chữ:
Mẹ chồng.
Đèn phòng khách vẫn còn sáng.
Trình Vĩ đã nằm ngủ trên ghế sofa, điện thoại bị ném trên bàn trà.
Phùng Giai nhìn hai chữ “Mẹ chồng” trên màn hình điện thoại.
Ngón tay dừng lại phía trên nút nghe.
Chuông reo bảy tám tiếng.
Cô nhấn nhận cuộc gọi.
“A lô?”
Đầu dây bên kia truyền tới giọng của Chu Tú Anh mang theo tiếng khóc.
Âm thanh nền rất hỗn loạn, có tiếng người cãi nhau, có tiếng phụ nữ la hét.
“Phùng Giai! Phùng Giai, con mau tới đây đi! Xảy ra chuyện rồi!”
Giọng Chu Tú Anh đang run rẩy.
“Có chuyện gì vậy ạ?”
Phùng Giai ngồi dậy, hạ thấp giọng, sợ đánh thức Tiểu Lạc.
“Khách sạn… khách sạn giữ chúng ta lại rồi!”
“Cái gì?”
“Tiệc mừng thọ kết thúc rồi mà không ai thanh toán! Khách sạn không cho chúng ta đi!”
Chaporia
Bình Luận (0)