
Giới Thiệu
Tôi từ nhỏ đã sợ bóng tối.
Sau khi kết hôn với Sầm Dực, tối nào tôi cũng bắt anh ngồi bên giường, đợi tôi ngủ rồi mới đi.
Có lúc anh vẫn còn mặc sơ mi, đặt laptop trên đầu gối, vừa xem tài liệu vừa ở lại cùng tôi.
Mỗi khi không ngủ được, tôi sẽ kéo kéo tay áo anh.
Anh nói:
— Anh ở đây.
Thế là tôi yên tâm nhắm mắt.
Cho đến một ngày nọ, những dòng bình luận hiện lên.
【Con nhỏ thích làm nũng này lại bắt đầu rồi. Người lớn mà còn sợ tối, ngủ cũng phải có người canh bên cạnh, nam chính đúng là xui xẻo.】
【Anh ấy ở cạnh cô ta chỉ vì năm đó mang ơn gia đình cô ta thôi. Đừng nhắc tới tình yêu, nghe nặng nề lắm.】
【Mấy người phía trên đừng cay nghiệt quá. Cô ấy cũng đâu làm chuyện xấu gì, chỉ hơi bám người một chút thôi.】
【Bám người cũng có ngày làm người ta mệt chứ. Nữ chính sẽ không tiêu hao người khác như vậy đâu.】
Tối hôm đó, khi Sầm Dực bước vào phòng, tôi đã bật sẵn đèn ngủ.
Ôm chăn trong lòng, tôi nói:
— Anh đi làm việc đi, em tự ngủ được.
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)