06
Tối hôm đó, Sầm Dực lại ngồi xuống bên giường.
Đèn ngủ vẫn bật.
Nhưng đã được anh chỉnh xuống mức tối nhất.
Máy tính cũng đặt trên đầu gối.
Mọi thứ giống như quay trở lại trước đây.
Nhưng cũng không hoàn toàn giống.
Bởi vì tôi biết, anh không phải miễn cưỡng ngồi ở đây.
Cũng không phải vì trả ân tình.
Mà là tự anh muốn đến.
Tôi nằm trong chăn, lén lút đưa tay ra, kéo lấy tay áo anh.
Sầm Dực cúi đầu.
“Không ngủ được à?”
Tôi gật đầu.
Anh gập máy tính lại.
Tôi vội nói:
“Anh không cần đóng đâu, cứ xem tài liệu là được.”
“Không xem nữa.”
“Tại sao?”
“Vì em vừa kéo tay áo anh.”
Tôi nhỏ giọng nói:
“Trước đây em cũng kéo mà.”
“Ừ.”
“Vậy sao trước đây anh vẫn xem?”
Sầm Dực nhìn tôi.
“Trước đây anh nghĩ em chỉ muốn xác nhận anh còn ở đây.”
Tôi chớp chớp mắt.
“Thế bây giờ?”
Anh đặt máy tính lên tủ đầu giường.
“Bây giờ anh biết em đang muốn có người ở bên.”
Mặt tôi lập tức nóng bừng.
“Em đâu có.”
Sầm Dực thản nhiên đáp:
“Ừ, chỉ là tay áo có chuyện thôi.”
Những dòng bình luận lập tức bay qua.
【Tay áo: Tôi lại phải gánh tội nữa rồi.】
【Sầm Dực hư rồi, còn biết trêu vợ nữa.】
【Cô nhóc làm nũng mau tiến lên đi, kéo tay áo làm gì, kéo luôn người ta đi.】
Mặt tôi nóng đến mức không chịu nổi.
Sầm Dực hỏi:
“Chúng lại nói gì nữa?”
Tôi buồn bực đáp:
“Chẳng có câu nào hay ho cả.”
“Nói anh à?”
“Nói tay áo anh.”
Anh như thật sự suy nghĩ một chút.
“Vậy cứ để chúng nói.”
Tôi không nhịn được mà bật cười.
Cười xong lại có chút ngượng ngùng.
“Sầm Dực.”
“Ừ.”
“Lâm Nhược Hành nói, có nỗi sợ không phải chuyện đáng xấu hổ.”
“Ừ.”
“Vậy sau này em vẫn có thể sẽ sợ bóng tối.”
“Ừ.”
“Cũng có thể vẫn sẽ cần anh ở bên.”
“Ừ.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
“Sao anh chỉ biết ừ thế?”
Sầm Dực đưa tay lên, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào khóe mắt tôi.
“Bởi vì đều được cả.”
Sống mũi tôi lại cay cay.
“Vậy nếu em cứ mãi sợ thì sao?”
“Vậy thì anh sẽ ở bên mãi.
”
Anh nói rất bình thản.
Như thể đây không phải một lời hứa nặng nề.
Chỉ giống như chuyện tối nay có tắt đèn hay không mà thôi.
Tôi nhìn anh, đột nhiên hỏi:
“Anh có cảm thấy như vậy quá nặng nề không?”
Ánh mắt Sầm Dực khẽ khựng lại.
Anh biết tôi đang lặp lại những lời trong bình luận.
Anh im lặng vài giây rồi cúi người lại gần tôi.
“Nguyễn Miên.”
“Dạ?”
“Em không phải gánh nặng.”
Hơi thở tôi ngưng lại.
Anh thấp giọng nói:
“Em là ngọn đèn mà anh muốn giữ lại.”
Tôi ngẩn người rất lâu.
Sau đó nước mắt lại tí tách rơi xuống.
Rõ ràng Sầm Dực không ngờ tôi lại khóc nữa.
Anh đưa tay lau nước mắt cho tôi.
“Sao lại khóc nữa rồi?”
Tôi nghẹn ngào nói:
“Tự nhiên anh nói hay quá, em không quen.”
Anh khựng lại.
Những dòng bình luận cũng bật cười.
【Hahaha, bầu không khí bị cô ấy một cước đá bay rồi.】
【Sầm Dực: Lần đầu phát huy, vợ đã khóc.】
【Không sao, luyện thêm đi, sau này mỗi tối trước khi ngủ nói một câu.】
Sầm Dực nhìn tôi, cuối cùng trong mắt cũng xuất hiện chút ý cười.
“Vậy anh từ từ nói.”
Tôi ôm chăn, giọng rất nhỏ.
“Ngày nào cũng nói à?”
“Ngày nào cũng nói.”
“Lúc dỗ ngủ cũng nói?”
Anh nhìn tôi.
“Dỗ ngủ?”
Tôi lập tức phản ứng lại, mặt nóng đến mức sắp bốc cháy.
“Không phải kiểu dỗ ngủ đó!”
Sầm Dực vô cùng bình tĩnh.
“Kiểu nào?”
Tôi tức đến mức kéo chăn trùm kín mặt.
Anh khẽ bật cười.
Đó là âm thanh tôi rất ít khi nghe thấy.
Không quá rõ ràng.
Nhưng anh thật sự đã cười.
Tôi trùm trong chăn, buồn bực nói:
“Sầm Dực, anh cũng hư rồi.”
Anh vỗ nhẹ lên chăn.
“Ra đây, đừng trùm kín như thế.”
Tôi ló đôi mắt ra ngoài.
Anh ngồi bên giường, đưa tay kéo chăn xuống cho tôi một chút.
“Ngủ đi.”
Tôi nắm lấy tay áo anh.
“Anh đừng đi.”
Anh thấp giọng đáp:
“Không đi.”
Tôi nhắm mắt lại.
Lần này, căn phòng không hoàn toàn chìm trong bóng tối.
Nhưng tôi biết anh đang ở đây.
Tôi cũng biết, anh không phải ở đây vì bất đắc dĩ.
Chaporia
Bình Luận (0)