Chị dâu nhìn em út rất lâu rồi nói: “Là gió.”
Em út cúi đầu.
Nhưng tôi biết không chỉ là gió.
Đó là lần đầu tiên em út nhìn thấy sự thật.
Nhìn thấy anh cả thật sự có thể giết mình.
Từ hôm đó, nó không còn gọi anh là anh nữa.
10.
Anh cả bị còng tay đưa đi.
Mẹ tôi ngồi bệt dưới đất, khóc đến khàn giọng.
Nhưng bà khóc không phải vì những người phụ nữ đã chết.
Cũng không phải vì bốn đứa con gái từng bị bà đánh chửi.
Bà khóc vì con trai bà bị bắt.
“Khánh ơi! Con trai của mẹ! Nhà mình tuyệt hậu rồi!”
Chị hai đứng bên cạnh, lạnh lùng nhìn bà.
“Nhà này đáng tuyệt hậu.”
Mẹ tôi quay phắt lại, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống chị.
“Mày nói gì?”
Chị hai từng chữ rõ ràng: “Tôi nói, nhà này đáng tuyệt hậu.”
Mẹ tôi lao tới đánh chị.
Lần này, chị hai không né.
Chị nắm lấy cổ tay bà.
Mẹ tôi sững sờ.
Chị hai nói: “Từ nay mẹ còn đánh tôi một lần, tôi báo công an một lần.”
Bà run rẩy: “Mày dám?”
“Dám.”
Tôi bước lên đứng cạnh chị hai.
Em út cũng bước lên.
Chị ba do dự rất lâu, cuối cùng cũng đứng sau lưng chúng tôi.
Mẹ tôi nhìn bốn đứa con gái mà bà từng coi là đồ đòi nợ.
Lần đầu tiên, bà không dám mắng tiếp.
11.
Ba tháng sau, vụ án mở phiên tòa.
Rất nhiều người trong làng bị bắt.
Anh cả bị kết án nặng.
Lục Thẩm và mấy đứa con trai của bà ta cũng không thoát.
Những cái tên từng được giấu dưới lớp tro bếp, trong chum nước, dưới gầm giường, cuối cùng cũng được đọc lên giữa tòa.
Vợ đầu của anh cả tên là Hà Mai.
Vợ thứ hai tên là Lâm Xuân.
Họ không phải “con đàn bà không biết điều”.
Không phải “đồ vô dụng không sinh được con trai”.
Họ từng là con gái của ai đó.
Từng có tên.
Từng có nhà.
Từng có ngày sinh.
Từng có người chờ họ về.
Mẹ tôi ngồi ở hàng ghế sau, nghe đến tên Hà Mai thì cúi đầu.
Nhưng khi nghe anh cả bị tuyên án, bà vẫn khóc ngất.
Tôi nhìn bà, trong lòng không còn đau nữa.
Có những người không phải không hiểu đúng sai.
Họ chỉ không quan tâm.
12.
Sau phiên tòa, chị dâu rời khỏi làng.
Trước khi đi, chị đưa cho chị hai một số điện thoại.
“Muốn rời khỏi đây thì gọi cho tôi.”
Chị hai cầm tờ giấy, tay run rất lâu.
Chaporia
Bình Luận (0)