Trên sổ gốc, trang mới tự mở.

Dòng chữ cũ hiện lên:

Nhà hát Vô Thanh: thất bại.

Giọng thay thế: hủy.

Lời giả: chưa dứt.

Đường tiếp theo: Thành phố Thính Giả.

Dưới dòng đó, có một câu mới:

Khi không ai nghe sự thật, người nói thật cũng thành câm.

Tôi nhìn câu này rất lâu.

Sau đó cầm bút đỏ viết bên cạnh:

Vậy nói to hơn, ghi nhiều bản hơn, kéo tai bọn họ ra mà nghe.

Sổ gốc rung lên.

Như bị tôi chọc tức.

Rất tốt.

Tôi thích khiến nó tức.

Buổi chiều, Tạ Hành Chu đưa vật chứng về đội.

Lục Minh ở lại giúp tôi dọn sân.

Dọn đến một nửa, cậu bỗng nhìn chiếc micro vỡ rồi hỏi:

“Cô Lâm, nếu sau này thật sự có người không muốn nghe thì sao?”

Tôi đang nhặt ghế đỏ cháy dở.

“Vậy không nói cho họ trước.”

“Thế nói cho ai?”

“Nói cho người bị ép im lặng nghe trước.”

Cậu ngẫm một lúc.

“Cũng đúng. Người cần sự thật nhất không nhất thiết là đám giả điếc.”

Tôi nhìn cậu.

“Cậu trưởng thành rồi.”

Lục Minh lập tức vui vẻ.

“Thật sao?”

“Ừ. Báo cáo lần này giao cậu viết.”

Cậu cứng đờ.

“Tôi có thể rút lại sự trưởng thành không?”

“Không.”

Đêm đó, tôi mở livestream.

Không bói.

Chỉ báo bình an.

Vừa mở, bình luận đã tràn vào.

【Giọng về chưa?】

【Vãn Vãn nói một câu đi!】

【Không cần nói nhiều, giữ họng!】

【Nhận công đức sửa cổ họng không?】

Tôi nhìn bình luận cuối, rất hài lòng.

“Nhận.”

Cả phòng live lập tức cười.

【Ổn rồi, đúng là cô ấy.】

【Giọng khàn nghe càng có khí thế.】

【Đừng khen, cô ấy lại dùng giọng khàn xin công đức.】

Tôi nói ngắn gọn:

“Nhà hát Vô Thanh đã sập.”

“Giọng giả đã hủy.”

“Nhưng sổ gốc để lại manh mối mới.”

Bình luận lập tức hỏi.

【Manh mối gì?】

【Thành phố Thính Giả đúng không?】

【Nghe đã thấy tức, vụ này chắc liên quan đám người chỉ nghe tin giả?】

【Nếu không ai nghe sự thật, người nói thật cũng thành câm… câu này đáng sợ quá.】

Tôi gật đầu.

“Lần tới, có lẽ không phải chúng cướp thứ của tôi.

“Mà là khiến lời thật không vào được tai người khác.”

“Cho nên từ giờ, các vị nhớ kỹ một câu.”

Tôi nhìn camera.

Giọng vẫn khàn, nhưng rõ ràng.

“Nghe cũng là trách nhiệm.”

Bình luận im vài giây.

Sau đó chạy rất nhanh.

【Nghe cũng là trách nhiệm】

【Tôi ghi lại rồi】

【Không giả điếc】

【Không để người khác nói một mình】

Ngay lúc đó, ngoài cửa đạo quán có tiếng chuông điện thoại.

Không phải điện thoại của tôi.

Không phải của Lục Minh.

Không phải của Tạ Hành Chu.

Là một chiếc điện thoại bàn cũ xuất hiện trên bàn thờ.

Màu đen.

Dây xoắn.

Kiểu dáng rất cũ.

Nó reo liên tục.

Reng.

Reng.

Reng.

Tôi nhìn nó.

Lục Minh trong livestream nhắn ngay:

【Đừng nghe!】

Tạ Hành Chu cũng gửi:

【Chờ tôi.】

Tôi không nhấc máy.

Chiếc điện thoại tự bật loa ngoài.

Trong loa không có giọng người.

Chỉ có rất nhiều tiếng thì thầm.

Như một thành phố đang cùng nói nhỏ vào tai tôi.

Sau những tiếng thì thầm, một giọng trẻ con vang lên:

“Chị nghe thấy em không?”

Tôi không đáp.

Giọng trẻ con lại hỏi:

“Chị nghe thấy em không?”

Tôi cầm bút đỏ, viết lên giấy:

Nghe thấy.

Nhưng không trả lời qua điện thoại lạ.

Điện thoại im lặng một giây.

Sau đó bật cười.

Không còn là giọng trẻ con.

Mà là giọng của hàng nghìn người chồng lên nhau.

“Đến Thành phố Thính Giả.”

“Ở đó, ai cũng nghe thấy.”

“Nhưng không ai nghe thật.”

Điện thoại tắt.

Trên bàn thờ xuất hiện một tấm vé tàu điện ngầm.

Tuyến: Thính Giả.

Ga cuối: Tai Người.

Quy tắc lên tàu:

Một, lên tàu phải đeo tai nghe.

Hai, không được tháo tai nghe trước ga cuối.

Ba, nếu nghe thấy ai đó gọi cứu, hãy kiểm tra xem đó có phải nội dung được phát hay không.

Tôi nhìn tấm vé.

Sau đó cầm bút đỏ viết lên mặt vé:

Âm lượng quá nhỏ, không nghe.

Tấm vé rung lên vì tức.

Tôi cười lạnh.

“Vụ sau.”

“Bắt chúng nghe cho rõ.”

Quyển 14 — Hoàn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...