Nó biến thành một cuộn chỉ đen nằm giữa sân khấu.

Trên cuộn chỉ có một tờ giấy.

Tôi nhặt lên.

Trên giấy viết:

Vô Tướng không có tên, không có mặt, không có giọng.

Nhưng nó có người nghe.

Khi đủ người nghe một lời giả, lời giả sẽ thành đường.

Đường tiếp theo: Thành phố Thính Giả.

Tôi nhíu mày.

Thành phố Thính Giả?

Tạ Hành Chu nhìn tờ giấy.

“Nếu lần này là giọng, lần sau là người nghe?”

Tôi gật đầu.

“Có thể.”

Vô Tướng sau khi mất sổ, mất mặt, mất giọng giả, bắt đầu chuyển sang thứ khác.

Không cần nói thay tôi nữa.

Nó muốn chiếm tai người nghe.

Nếu người nghe bị kiểm soát, sự thật có nói cũng vô dụng.

Vì họ sẽ chỉ nghe điều họ muốn hoặc điều Vô Tướng cho phép.

Nhà hát đổ xuống.

Chúng tôi chạy ra cửa.

Bên ngoài, đạo quán Thanh Hư hiện lại.

Những chiếc ghế đỏ ngoài sân cháy thành tro.

Tấm biển Nhà hát Vô Thanh gãy làm đôi.

Trời đã sáng.

Tôi đứng trước cổng, cổ họng đau rát nhưng có thể nói.

Tôi nhìn mảnh biển gãy.

“Nhận công đức sửa cổ họng.”

Lục Minh che mặt.

“Giọng vừa về đã câu này.”

Tạ Hành Chu nhìn tôi.

Khóe môi anh hơi động.

“Rất tốt. Là cô.”

4. Người không có tiếng

Sau khi Nhà hát Vô Thanh sụp, những chiếc miệng trên bàn tay khán giả không biến mất ngay.

Chúng bay quanh đạo quán như những mẩu âm thanh không tìm được nơi về.

Có cái nói bằng giọng trẻ con:

“Con không muốn học nữa, con mệt.”

Có cái nói bằng giọng phụ nữ:

“Tôi không tự nguyện.”

Có cái nói bằng giọng đàn ông già:

“Tôi hối hận.”

Có cái nói bằng giọng khàn:

“Tôi chưa từng tha thứ.”

Tôi đứng giữa sân, lắng nghe.

Không đáp.

Không thay họ nói tiếp.

Chỉ nghe.

Mảnh giấy ghi “Thành phố Thính Giả” nằm trong tay tôi nóng lên.

Lần này, tôi hiểu rất rõ.

Tên, mặt, giọng đều chỉ là phần nổi.

Muốn một lời giả thật sự có sức mạnh, phải có người nghe.

Người nghe tin.

Người nghe lan truyền.

Người nghe quay đi.

Người nghe chọn im lặng.

Vô Tướng không chỉ cướp của người nói.

Nó còn nuôi những đôi tai chỉ muốn nghe lời có lợi cho mình.

Lục Minh đang ghi chép lại những giọng nói bay quanh đạo quán.

Cậu viết đến mỏi tay, nhịn không được nói:

“Cô Lâm, nhiều người từng bị nói thay quá.”

Tôi gật đầu.

“Ừ.”

Tạ Hành Chu hỏi:

“Có thể giúp họ không?”

Tôi nhìn những miệng nhỏ đang tan dần trong nắng sớm.

“Có thể ghi lại câu họ muốn nói. Không cần thay họ hoàn thành. Chỉ cần đừng để biến mất.”

Tạ Hành Chu mở máy ghi âm.

Lần này, không ai chen ngang.

Không ai sửa lời.

Không ai dùng giọng của tôi.

Từng giọng nói tự nói ra câu của mình.

Có câu rất dài.

Có câu rất ngắn.

Có câu chỉ là một tiếng khóc.

Có câu chỉ là “không”.

Nhưng tất cả đều được ghi lại.

Tôi ngồi bên bậc thềm, ngậm viên kẹo mật ong thứ hai.

Cổ họng vẫn đau.

Mỗi lần nuốt đều giống nuốt một mảnh giấy nhám.

Nhưng âm thanh đã trở về.

Tôi thử nói nhỏ:

“Lâm Vãn Chi.”

Giọng khàn.

Nhưng là giọng tôi.

Không có tiếng vọng đáp lại.

Không có micro giả.

Không có ai nói thay.

Tôi thở ra.

Lục Minh nghe thấy, lập tức quay đầu:

“Cô Lâm, cô gọi mình hả?”

Tôi nói:

“Kiểm tra hàng chính hãng.”

Cậu gật đầu rất nghiêm túc.

“Hàng chính hãng hơi khàn nhưng dùng được.”

Tạ Hành Chu đưa cho tôi chai nước.

“Uống đi.”

Tôi nhận lấy.

“Cảm ơn.”

Anh nhìn tôi.

“Lần này câu cảm ơn rất rõ.”

Tôi nói:

“Anh muốn thu âm làm chứng không?”

“Không cần.”

“Hiếm khi tôi cảm ơn.”

“Vậy càng nên để tôi nghe riêng.”

Tôi ngẩn ra một chút.

Sau đó quay mặt đi, uống nước.

Lục Minh đứng bên cạnh nhìn trời nhìn đất, giả vờ mình không nghe thấy.

Rất có tiến bộ.

Đến gần trưa, mọi âm thanh quanh đạo quán mới tan hết.

Nhà hát Vô Thanh để lại ba thứ.

Một cuộn chỉ đen đã cháy một nửa.

Một mảnh vé rách.

Và chiếc micro vỡ đôi.

Tôi đặt chúng cạnh sổ gốc Vô Tướng.

Mười sáu thẻ gỗ Thanh Hư sáng lên, ép toàn bộ vật chứng nằm yên.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...