【Cô ấy ở đó】

【Người thật ở dưới sân khấu】

【Không phải cái micro】

【Không cần nói cũng biết là cô ấy】

【Chúng tôi cần cô ấy, không cần giọng giả】

【Vãn Vãn ở đó】

Giọng giả đứng trên sân khấu, sắc mặt thay đổi.

“Không đủ.”

“Không nói thì không đủ!”

Tôi dùng máu viết tiếp:

Tôi không cần đủ cho nhà hát.

Tôi đủ cho tôi.

Trong khoảnh khắc ấy, máy ghi âm trong tay Tạ Hành Chu đột nhiên sáng lên.

Không phải anh nói.

Mà nó phát lại rất nhiều đoạn âm thanh cũ.

Không chỉ của tôi.

Của những người từng tự nói ra.

Giang Ninh:

“Cái bụng này là của con.”

Tô Mộng:

“Có.”

Tô Uyển:

“Tôi là Tô Uyển.”

Tống Hạ:

“Em không nợ anh ở lại.”

Mạnh Kỳ:

“Tôi không muốn người khác lấy mắt tôi để nhìn thay tôi nữa.”

Mạnh Trường Đăng:

“Ta canh đủ rồi.”

Trần Bất Quy:

“Con sống như người, vậy con là người.”

Từng giọng nói vang lên.

Không phải giọng tôi.

Là giọng của chính họ.

Những người từng được cứu không cần tôi nói thay mãi mãi.

Họ đã có tiếng nói của mình.

Nhà hát Vô Thanh dùng giọng tôi để chứng minh nó có thể thay thế tôi.

Nhưng nó quên mất, điều tôi luôn làm không phải khiến mọi người chỉ nghe tôi.

Mà là khiến họ tự nói được câu của mình.

Tôi nhìn giọng giả trên sân khấu.

Dùng máu viết:

Tôi không nói thay chúng sinh.

Tôi chỉ không để ai bị bịt miệng.

Cả nhà hát rung chuyển.

Dây âm thanh trên tay tôi đứt từng sợi.

Tạ Hành Chu thoát trước, lập tức kéo dây khỏi cổ tay tôi.

Lục Minh giật được tay trắng bịt miệng ra, ho sặc sụa.

“Cô Lâm!”

Tôi vẫn không phát ra tiếng.

Nhưng không cần.

Khán giả trong nhà hát bắt đầu thay đổi.

Những đôi bàn tay trắng bệch mở ra.

Miệng trên lòng bàn tay không còn phát giọng tôi nữa.

Chúng phát ra rất nhiều giọng khác nhau.

“Đó là giọng của tôi.”

“Tôi từng bị bắt im lặng.”

“Tôi từng bị nói thay.”

“Có người dùng danh nghĩa tốt cho tôi để bịt miệng tôi.”

“Tôi không đồng ý.”

“Tôi tự nói.

“Tôi tự làm chứng.”

Nhà hát Vô Thanh vốn dựng trên im lặng của người khác.

Bây giờ, những im lặng ấy có tiếng.

Tường nhà hát nứt ra.

Giọng giả ôm micro, hét bằng giọng tôi:

“Câm miệng!”

Hai chữ ấy vừa ra, toàn bộ khán giả quay sang nhìn nó.

Một giọng nhỏ vang lên từ hàng ghế đầu:

“Giọng của Lâm Vãn Chi sẽ không bảo người bị cướp tiếng câm miệng.”

Tiếp theo là giọng khác:

“Giả.”

“Giả.”

“Giả.”

Trên màn hình bình chọn, B rơi thẳng xuống.

A tăng đến gần như tuyệt đối.

Giọng giả nhìn màn hình, mặt méo đi.

“Không…”

“Tôi nói đúng nhiều như vậy…”

“Tôi giống cô ấy như vậy…”

“Tại sao không đủ?”

Tôi đứng dậy, bước lên sân khấu.

Tạ Hành Chu và Lục Minh đi theo sau.

Giọng giả lùi lại.

Tôi đưa tay ra.

Nó ôm chặt micro.

“Không! Đây là giọng của tôi!”

Tôi nhìn nó.

Sau đó viết vào không khí bằng máu:

Trả.

Một chữ rơi xuống.

Micro trong tay nó nứt ra.

Giọng giả phát ra tiếng hét.

Nhưng tiếng hét không còn giống tôi nữa.

Nó biến thành âm thanh hỗn loạn của rất nhiều lời bị cướp.

Tiếng xin lỗi bị ép nói.

Tiếng thú nhận bị ngụy tạo.

Tiếng “tôi ổn” khi không ổn.

Tiếng “tôi tự nguyện” khi bị ép.

Tiếng “tôi tha thứ” khi không tha.

Tiếng “tôi đáng bị vậy” khi bị thao túng.

Tất cả bị nhốt trong chiếc micro.

Tôi cầm kéo đồng, chém xuống.

Micro vỡ đôi.

Âm thanh vỡ tung.

Từng giọng nói bay ra, trở về những hàng ghế, trở về những bàn tay, trở về những cái miệng từng bị khâu kín.

Một luồng khí lạnh tràn vào cổ họng tôi.

Sợi chỉ đen trên cổ họng đứt phựt.

Tôi ho dữ dội.

Tạ Hành Chu đỡ lấy tôi.

Lục Minh hoảng:

“Cô Lâm, nói thử đi! À không, từ từ, đừng cố quá!”

Tôi cúi đầu, thở một lúc.

Sau đó khàn giọng nói:

“Câm miệng.”

Lục Minh sững ra.

Tôi nhìn đống micro vỡ.

“Không nói cậu.”

Cậu thở phào.

“Giọng về rồi! Tuy câu đầu hơi hung nhưng rất là cô!”

Nhà hát bắt đầu sụp.

Giọng giả không còn hình dáng tôi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...