20px

Nhưng cô ta liên tục gọi điện cho Lục Trầm Chu.

Còn cố ý nói:

“Một mình em sợ lắm.”

“Anh tới được không?”

Người y tá còn nhớ rất rõ.

Bởi vì lúc đó Thanh Hòa vừa cúp điện thoại đã lập tức cười.

Hoàn toàn không giống dáng vẻ bệnh nhân.

Mọi thứ.

Cuối cùng cũng nối thành một đường thẳng.

Hai ngày sau.

Một phong bì nặc danh xuất hiện trên bàn làm việc của Lục Trầm Chu.

Bên trong có một chiếc USB.

Anh mở ra.

Đoạn ghi âm lập tức vang lên.

“Cho dù chị không ly hôn.”

“Người anh ấy chọn cuối cùng vẫn là tôi.”

“Ngày đó anh ấy ở bệnh viện với tôi cả đêm.”

“Tôi cũng không còn cách nào khác.”

Từng câu.

Từng chữ.

Đều là giọng của Thanh Hòa.

Sắc mặt Lục Trầm Chu dần trở nên tái nhợt.

Ngay sau đó.

Là đoạn ghi âm thứ hai.

Giọng y tá vang lên.

“Hôm đó cô Thanh không hề nghiêm trọng như mọi người tưởng.”

“Vẫn có thể đi lại bình thường.”

“Cô ấy còn liên tục gọi điện cho một người đàn ông.”

Bàn tay cầm USB của Lục Trầm Chu bắt đầu run lên.

Bởi vì trong đầu anh chợt hiện lên một ngày khác.

Ba năm trước.

Ngày Tô Vãn sảy thai.

Ngày anh nhận được cuộc gọi của Thanh Hòa.

Ngày anh lựa chọn rời đi.

Một suy nghĩ đáng sợ đột nhiên xuất hiện.

Nếu ngày đó…

Thanh Hòa cũng cố ý thì sao?

Tim anh đập mạnh.

Đến mức đau nhói.

Gần như ngay lập tức.

Anh cầm chìa khóa xe lao ra ngoài.

Một giờ sau.

Thanh Hòa mở cửa căn hộ.

Nhìn thấy Lục Trầm Chu đứng trước cửa.

Cô ta còn chưa kịp vui mừng.

Đã bị ánh mắt lạnh lẽo của anh làm cho sững người.

“Anh Trầm Chu?”

Giọng cô ta run lên.

Lục Trầm Chu nhìn cô ta.

Rất lâu.

Rồi từng chữ từng chữ hỏi:

“Ba năm trước.”

“Ngày Tô Vãn sảy thai.”

“Có phải em cố ý gọi anh đi không?”

Máu trên mặt Thanh Hòa trong nháy mắt rút sạch.

Cả người cứng đờ tại chỗ.

Mà phản ứng ấy.

Đã cho anh đáp án.

Khoảnh khắc đó.

Lục Trầm Chu cảm thấy trái tim mình như bị ai bóp nát.

Bởi vì lần đầu tiên anh nhận ra.

Người hại chết đứa bé năm đó có thể không chỉ là Thanh Hòa.

Mà còn có chính anh.

Người đã lựa chọn tin tưởng cô ta.

9

Sau khi rời khỏi nhà Thanh Hòa.

Lục Trầm Chu không quay về công ty.

Anh lái xe một mình trên đường suốt mấy tiếng đồng hồ.

Mưa lớn.

Nước mưa đập lên kính chắn gió.

Nhưng trong đầu anh chỉ còn một câu nói.

“Có phải em cố ý gọi anh đi không?”

Và phản ứng của Thanh Hòa lúc đó.

Cô ta không phủ nhận.

Không giải thích.

Chỉ đứng chết lặng tại chỗ.

Thế là đủ rồi.

Đủ để anh hiểu rất nhiều chuyện.

Ba năm trước.

Nếu anh không rời đi.

Nếu anh ở bên Tô Vãn.

Nếu anh đưa cô đến bệnh viện.

Có phải đứa bé vẫn còn không?

Có phải cuộc hôn nhân này sẽ không biến thành thế này không?

Nhưng trên đời không có chữ “nếu”.

Chiếc xe dừng lại bên lề đường.

Lục Trầm Chu cúi đầu.

Lần đầu tiên sau nhiều năm.

Anh cảm thấy hối hận.

Không phải kiểu tiếc nuối.

Mà là hối hận đến đau đớn.

Ba ngày sau.

Tôi nhận được kết quả kiểm tra cuối cùng.

Bác sĩ ngồi đối diện tôi.

Sắc mặt nghiêm túc hơn trước.

“Tô tiểu thư.”

“Mặc dù chưa phải tình huống xấu nhất.”

“Nhưng cô cần nhập viện điều trị một thời gian.”

Hứa Chi ngồi cạnh lập tức căng thẳng.

“Có nghiêm trọng không bác sĩ?”

“Cần theo dõi sát.”

“May mắn là phát hiện sớm.”

“Khả năng hồi phục rất lớn.”

Tôi gật đầu.

Bình tĩnh hơn tất cả mọi người.

Có lẽ sau khi trải qua quá nhiều chuyện.

Người ta sẽ không còn dễ dàng hoảng loạn nữa.

Buổi chiều.

Tôi làm thủ tục nhập viện.

Hứa Chi bận trước bận sau.

Người không biết còn tưởng cô ấy mới là người bệnh.

“Tớ đã xin nghỉ phép rồi.”

“Tuần này ở bệnh viện với cậu.”

Tôi bật cười.

“Không cần đâu.”

“Cần.”

“Cậu mà dám đuổi tớ là tuyệt giao.”

Nghe vậy.

Tôi chỉ biết bất lực gật đầu.

Trong lòng lại dâng lên một dòng ấm áp.

Có những người không cùng huyết thống.

Nhưng lại đối xử với bạn tốt hơn người thân.

Buổi tối.

Hứa Chi xuống dưới mua đồ ăn.

Tôi một mình nằm trong phòng bệnh.

Ngoài cửa sổ.

Bầu trời đã tối.

Điện thoại đặt trên tủ đầu giường bỗng rung lên.

Là luật sư Trần.

“Cô Tô.”

“Tôi vừa nhận được thông báo.”

“Phiên xét xử chính thức sẽ diễn ra vào tuần sau.”

“Tôi biết rồi.”

“Còn một chuyện nữa.”

Giọng luật sư Trần có chút do dự.

“Lục tiên sinh muốn gặp cô.”

Tôi im lặng.

Vài giây sau mới đáp:

“Không gặp.”

“Tôi sẽ chuyển lời.”

Sau khi cúp máy.

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Trong lòng không có bất kỳ gợn sóng nào.

Nếu là trước đây.

Có lẽ tôi sẽ mềm lòng.

Nhưng bây giờ.

Đã quá muộn rồi.

Mười phút sau.

Ngoài hành lang bỗng vang lên tiếng tranh cãi.

“Xin lỗi.”

“Bệnh nhân cần nghỉ ngơi.”

“Tôi chỉ nhìn cô ấy một lát.”

“Không được.”

“Tôi nói không được.”

Nghe thấy giọng quen thuộc.

Tôi khẽ nhắm mắt.

Là Hứa Chi.

Và người còn lại.

Là Lục Trầm Chu.

Cửa phòng bệnh bị đẩy mở.

Hứa Chi bước vào trước.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...