Sắc mặt rất khó coi.
Theo sau là Lục Trầm Chu.
Mới vài ngày không gặp.
Anh gầy đi rõ rệt.
Áo sơ mi nhăn nhúm.
Dưới mắt đầy tơ máu.
Hoàn toàn không còn dáng vẻ lạnh lùng chỉnh tề trước kia.
Hứa Chi đứng chắn trước giường bệnh.
“Cậu ta nhất quyết không chịu đi.”
“Tớ không cản nổi.”
Tôi gật đầu.
“Không sao.”
Hứa Chi nhìn tôi một lúc.
Cuối cùng vẫn đi ra ngoài.
Trước khi đóng cửa còn không quên cảnh cáo:
“Năm phút.”
“Nhiều hơn một giây tôi cũng đuổi người.”
Cánh cửa khép lại.
Căn phòng rơi vào yên tĩnh.
Lục Trầm Chu đứng cách giường bệnh vài bước.
Nhìn tôi rất lâu.
Dường như không biết nên mở miệng thế nào.
Cuối cùng.
Anh khàn giọng hỏi:
“Em khỏe không?”
Tôi bật cười.
“Anh đến đây để hỏi chuyện này sao?”
Bàn tay anh siết chặt.
“Tô Vãn…”
“Tôi biết rồi.”
Tôi nhìn anh.
“Biết chuyện gì?”
Anh cúi đầu.
Lần đầu tiên.
Tôi thấy người đàn ông này lộ ra vẻ chật vật như vậy.
“Chuyện năm đó.”
“Thanh Hòa…”
Giọng anh nghẹn lại.
“Tôi không biết.”
“Tôi thật sự không biết.”
Trong lòng tôi bỗng dâng lên cảm giác buồn cười.
Không biết.
Đúng vậy.
Anh không biết.
Nhưng người bỏ tôi lại một mình.
Là anh.
Người lựa chọn Thanh Hòa.
Cũng là anh.
Người khiến tôi nằm trên bàn phẫu thuật.
Vẫn chờ một cuộc gọi.
Vẫn là anh.
Tôi nhìn anh.
Bình tĩnh hỏi:
“Vậy rồi sao?”
Lục Trầm Chu ngẩng đầu.
Trong mắt đã đỏ lên.
“Tô Vãn.”
“Xin lỗi.”
“Tôi xin lỗi.”
“Tôi xin lỗi em.”
Tôi im lặng nhìn anh.
Đây là câu xin lỗi tôi từng chờ rất lâu.
Ba năm.
Một nghìn ngày.
Vô số đêm mất ngủ.
Nhưng khi thật sự nghe thấy.
Tôi lại chẳng còn cảm xúc.
Bởi vì có những tổn thương.
Không phải một câu xin lỗi là đủ.
“Tô Vãn.”
“Cho tôi một cơ hội được không?”
“Tôi sẽ bù đắp.”
“Chúng ta bắt đầu lại.”
“Tôi sẽ đối xử tốt với em.”
Giọng anh ngày càng thấp.
Giống như đang cầu xin.
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.
Bỗng nhớ tới ngày mình mất đứa bé.
Nhớ tới căn phòng phẫu thuật lạnh lẽo.
Nhớ tới những cuộc điện thoại không ai bắt máy.
Và nhớ tới chính mình của ba năm trước.
Cô gái ấy nằm trên giường bệnh.
Vẫn còn yêu anh.
Vẫn còn hy vọng.
Vẫn còn muốn tha thứ.
Nhưng cô gái ấy.
Đã chết từ lâu rồi.
Tôi nhẹ nhàng mở miệng.
“Lục Trầm Chu.”
Anh lập tức nhìn tôi.
Trong mắt xuất hiện tia sáng mong manh.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
Từng chữ từng chữ nói:
“Xin lỗi không cứu được đứa bé năm đó.”
Sắc mặt anh trắng bệch.
Tôi tiếp tục.
“Cũng không cứu được tôi của ba năm trước.”
Giống như một nhát dao cuối cùng.
Hoàn toàn cắt đứt mọi hy vọng.
Căn phòng chìm vào yên lặng.
Lục Trầm Chu đứng đó.
Không nói được lời nào.
Rất lâu sau.
Anh mới chậm rãi cúi đầu.
Giống như toàn bộ sức lực đều bị rút sạch.
Ngoài hành lang.
Hứa Chi đang dựa vào tường.
Nghe thấy tiếng cửa mở.
Cô ấy ngẩng đầu lên.
Lục Trầm Chu bước ra ngoài.
Bóng lưng cô độc đến đáng thương.
Hứa Chi nhìn anh vài giây.
Cuối cùng chỉ lạnh nhạt nói:
“Ba năm trước.”
“Tô Vãn nằm viện.”
“Anh ở đâu?”
Lục Trầm Chu cứng đờ.
Hứa Chi cười nhạt.
“Ba năm trước cô ấy khóc.”
“Anh ở đâu?”
“Cô ấy mất con.”
“Anh ở đâu?”
Mỗi một câu hỏi.
Đều giống như một cái tát.
Lục Trầm Chu không trả lời được.
Bởi vì đáp án.
Anh biết.
Tôi biết.
Tất cả mọi người đều biết.
Đêm hôm đó.
Anh đứng ngoài phòng bệnh suốt một đêm.
Nhưng cánh cửa kia.
Cuối cùng vẫn không mở thêm lần nào nữa.
10
Một tuần sau.
Phiên tòa chính thức diễn ra.
Sáng hôm đó.
Tôi xuất viện.
Bác sĩ cầm kết quả kiểm tra mới nhất đưa cho tôi.
Trên gương mặt cuối cùng cũng xuất hiện nụ cười.
“Tô tiểu thư.”
“Tình hình rất khả quan.”
“Hiện tại không phát hiện dấu hiệu chuyển biến xấu.”
“Chỉ cần tiếp tục điều trị theo phác đồ.”
“Tỷ lệ hồi phục hoàn toàn rất cao.”
Bên cạnh.
Hứa Chi kích động đến mức suýt bật khóc.
“Tôi biết ngay mà.”
“Tô Vãn nhà tôi phúc lớn mạng lớn.”
Tôi bất lực nhìn cô ấy.
“Người không biết còn tưởng cậu mới là người bệnh.”
“Vậy thì sao?”
Hứa Chi hất cằm.
“Tớ vui.”
Nhìn dáng vẻ ấy của cô.
Tôi cũng không nhịn được cười.
Có lẽ kể từ ngày chuyển ra khỏi căn nhà kia.
Đây là lần đầu tiên tôi thật sự cảm thấy nhẹ nhõm.
…
Mười giờ sáng.
Tòa án.
Tôi mặc một chiếc áo khoác màu be đơn giản.
Khi bước vào phòng xét xử.
Lục Trầm Chu đã ngồi ở đó.
Anh gầy hơn lần gặp trước rất nhiều.
Hai má hơi hóp xuống.
Ánh mắt cũng mất đi vẻ sắc bén thường ngày.
Giống như chỉ trong hơn một tháng.
Người đàn ông vốn luôn cao cao tại thượng ấy đã già đi vài tuổi.
Nhìn thấy tôi.
Anh theo bản năng muốn đứng dậy.
Nhưng cuối cùng vẫn ngồi lại.
Tôi cũng không nhìn anh lâu.
Chỉ bình tĩnh ngồi xuống vị trí của mình.
…
Phiên xét xử diễn ra rất thuận lợi.
Bởi vì mọi thứ gần như đã rõ ràng.
Những chứng cứ tôi đưa ra.
Chaporia
Bình Luận (0)