Những bản ghi chép.
Những lần thất hẹn.
Những hồ sơ liên quan đến cuộc hôn nhân này.
Đều đủ chứng minh tình trạng rạn nứt kéo dài.
Giữa chừng.
Thẩm phán vẫn hỏi một câu.
“Hai bên còn mong muốn hòa giải không?”
Căn phòng lập tức yên lặng.
Tất cả ánh mắt đều hướng về phía Lục Trầm Chu.
Anh ngồi đó.
Ngón tay siết chặt.
Rất lâu không nói gì.
Tôi biết.
Chỉ cần anh nói không đồng ý.
Phiên tòa sẽ còn kéo dài.
Nhưng lần này.
Anh không làm vậy.
Một lúc lâu sau.
Lục Trầm Chu ngẩng đầu.
Giọng khàn đặc.
“Tôi đồng ý ly hôn.”
Ngay khoảnh khắc ấy.
Không hiểu vì sao.
Trong lòng tôi không hề vui mừng.
Cũng không đau khổ.
Chỉ cảm thấy như vừa khép lại một cuốn sách đã đọc rất lâu.
Có tiếc nuối.
Nhưng không còn muốn lật lại nữa.
…
Nửa giờ sau.
Thủ tục hoàn tất.
Tôi và Lục Trầm Chu cùng bước ra khỏi tòa án.
Ngoài trời nắng rất đẹp.
Ánh mặt trời chiếu xuống những bậc thềm trắng.
Chói mắt đến mức khiến người ta muốn nheo mắt.
Tôi đứng lại.
Hít một hơi thật sâu.
Bầu không khí tự do.
Thì ra là như thế này.
“Tô Vãn.”
Phía sau vang lên giọng nói quen thuộc.
Tôi quay đầu.
Lục Trầm Chu đang đứng cách tôi vài bước.
Ánh mắt anh rất đỏ.
Nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh.
Trong tay anh là giấy chứng nhận ly hôn.
Tờ giấy mà trước đây anh từng cho rằng không quan trọng.
Bây giờ lại nặng đến mức gần như cầm không nổi.
“Tôi có chuyện muốn nói.”
Tôi nhìn anh.
“Ừ.”
Anh im lặng rất lâu.
Như thể có rất nhiều điều muốn nói.
Nhưng cuối cùng.
Lại chẳng biết nên bắt đầu từ đâu.
Một lúc sau.
Anh mới khàn giọng hỏi:
“Sau này…”
“Anh còn có thể gặp em không?”
Gió nhẹ thổi qua.
Cuốn vài chiếc lá khô lăn trên mặt đất.
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.
Người mà tôi từng yêu đến mất cả bản thân.
Người mà tôi từng nghĩ sẽ đi cùng mình hết cuộc đời.
Nhưng bây giờ.
Trong lòng tôi lại bình tĩnh đến lạ.
Tôi mỉm cười.
Rất nhẹ.
Cũng rất xa cách.
“Không cần nữa.”
Sắc mặt Lục Trầm Chu trong nháy mắt tái đi.
Tôi biết.
Anh hiểu ý tôi.
Không cần nữa.
Không cần gặp lại.
Không cần bù đắp.
Không cần hối hận.
Cũng không cần quay đầu.
Bởi vì tất cả đều đã kết thúc.
Khóe mắt anh đỏ lên.
Lần đầu tiên.
Tôi nhìn thấy nước mắt xuất hiện trong mắt người đàn ông này.
Nhưng tôi không còn đau lòng nữa.
Có những giọt nước mắt đến quá muộn.
Cho nên chẳng còn ý nghĩa.
…
“Tô Vãn.”
Anh lại gọi tên tôi.
Giọng nói rất khẽ.
“Tôi xin lỗi.”
“Tôi biết.”
Tôi gật đầu.
“Nhưng mọi chuyện đã qua rồi.”
Nói xong.
Tôi xoay người bước xuống bậc thềm.
Phía dưới.
Hứa Chi đang đứng chờ.
Nhìn thấy tôi.
Cô ấy lập tức vẫy tay.
“Nhanh lên.”
“Tớ đói sắp chết rồi.”
Tôi bật cười.
“Đến ngay.”
Hứa Chi nhìn phía sau tôi một cái.
Nhưng không nói gì.
Chỉ kéo tôi lên xe.
Chiếc xe dần lăn bánh.
Qua cửa kính.
Tôi nhìn thấy bóng dáng Lục Trầm Chu ngày càng xa.
Anh vẫn đứng đó.
Một mình.
Giống hệt như ba năm trước.
Chỉ khác là.
Người rời đi lần này là tôi.
…
Xe chạy được một đoạn.
Hứa Chi bỗng lấy từ trong túi ra một phong bì.
“Cái gì vậy?”
“Tự xem đi.”
Tôi mở ra.
Bên trong là kết quả xét nghiệm mới nhất.
Dòng kết luận được in rất rõ.
Tình trạng ổn định.
Tiên lượng tốt.
Khả năng hồi phục cao.
Tôi nhìn thật lâu.
Sau đó bật cười.
Nụ cười chân thành nhất trong suốt thời gian qua.
Hứa Chi huých vai tôi.
“Khóc đi.”
“Tớ cho phép.”
Tôi lắc đầu.
“Không khóc.”
“Tại sao?”
Tôi nhìn bầu trời xanh ngoài cửa sổ.
Ánh nắng rực rỡ.
Mây trắng lững lờ.
Mọi thứ đều đẹp hơn trước rất nhiều.
“Tớ muốn bắt đầu lại.”
“Từ hôm nay.”
“Tớ sẽ sống cho chính mình.”
Xe tiếp tục lao về phía trước.
Mà phía sau lưng.
Cuộc hôn nhân kéo dài ba năm cuối cùng cũng khép lại.
Không phải bằng hận thù.
Không phải bằng trả thù.
Mà bằng sự buông bỏ.
Bởi vì có những người.
Chỉ khi đánh mất mới hiểu mình từng có gì.
Nhưng cũng có những người.
Sau khi rời đi.
Mới tìm lại được chính mình.
Và tôi.
Cuối cùng cũng trở thành người thứ hai.
11
Một năm sau.
Mùa xuân.
Ánh nắng xuyên qua khung cửa kính, rơi đầy trên sàn gỗ.
Tôi đặt chậu hoa cuối cùng lên bệ cửa sổ rồi lùi lại vài bước.
Cuối cùng cũng hài lòng.
“Tô lão bản.”
“Cà phê của em đâu?”
Giọng nói quen thuộc vang lên từ ngoài cửa.
Tôi không cần quay đầu cũng biết là ai.
“Hứa Chi.”
“Cậu có tay có chân mà.”
“Không.”
Cô ấy lập tức kéo ghế ngồi xuống.
“Ông chủ thì phải phục vụ khách hàng.”
Tôi bật cười.
Sau khi ly hôn.
Tôi nghỉ việc một thời gian.
Sau đó dùng tiền tiết kiệm mở một studio thiết kế nho nhỏ.
Không quá lớn.
Nhưng đủ để nuôi sống bản thân.
Cũng đủ để tôi làm công việc mình thích.
Một năm qua.
Tôi điều trị rất tích cực.
Tình trạng sức khỏe ngày càng ổn định.
Bác sĩ nói chỉ cần tiếp tục theo dõi định kỳ.
Chaporia
Bình Luận (0)