20px

Mọi thứ sẽ không còn đáng ngại.

Nghe được câu ấy.

Hứa Chi còn vui hơn cả tôi.

Cô ấy kéo tôi đi ăn mừng suốt ba ngày.

Cuối cùng cả hai đều tăng cân.

Nghĩ đến đây.

Tôi không nhịn được bật cười.

Hứa Chi lập tức nhìn sang.

“Cười gì vậy?”

“Cười cậu.”

“Cậu mới đáng cười.”

Hai người nhìn nhau vài giây.

Rồi cùng phá lên cười.

Ngoài cửa kính.

Hoa xuân đang nở rộ.

Mọi thứ đều rất tốt.

Buổi chiều.

Tôi nhận được cuộc gọi từ bệnh viện.

Là lịch tái khám định kỳ.

Sau khi sắp xếp công việc.

Tôi lái xe đến bệnh viện.

Một năm trước.

Nơi này từng khiến tôi sợ hãi.

Bây giờ lại chỉ còn là một điểm dừng chân bình thường trong cuộc sống.

Sau khi hoàn tất kiểm tra.

Tôi cầm kết quả bước ra hành lang.

Bác sĩ vừa nói.

Mọi chỉ số đều ổn định.

Khả năng tái phát cực thấp.

Tôi đứng trước cửa sổ.

Nhìn ánh nắng ngoài kia.

Trong lòng bỗng có cảm giác biết ơn.

Biết ơn bản thân năm đó đã đủ dũng cảm.

Dũng cảm rời đi.

Dũng cảm chữa lành.

Dũng cảm sống tiếp.

“Tô Vãn.”

Phía sau bỗng vang lên một giọng nói.

Tôi quay đầu.

Sau đó hơi sững lại.

Lục Trầm Chu.

Một năm không gặp.

Anh thay đổi rất nhiều.

Gầy hơn.

Trầm lặng hơn.

Ánh mắt cũng không còn sắc bén như trước.

Trên người không còn cảm giác xa cách của vị tổng giám đốc cao cao tại thượng.

Mà giống một người đàn ông bình thường hơn.

Anh cũng nhìn tôi.

Trong mắt hiện lên chút bất ngờ.

Có lẽ không nghĩ sẽ gặp tôi ở đây.

“Tái khám à?”

Anh hỏi.

Tôi gật đầu.

“Ừ.”

“Thế nào rồi?”

“Rất tốt.”

Nghe thấy câu trả lời ấy.

Khóe môi anh cuối cùng cũng cong lên.

Nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng.

“Vậy thì tốt.”

Hai người cùng im lặng.

Không còn căng thẳng.

Không còn oán trách.

Cũng không còn tình yêu.

Giống như hai người từng quen biết.

Chỉ vậy thôi.

Một lúc sau.

Tôi chủ động hỏi:

“Anh thì sao?”

Lục Trầm Chu hơi ngẩn người.

Có lẽ không ngờ tôi sẽ hỏi lại.

“Anh cũng ổn.”

Tôi gật đầu.

“Vậy là tốt rồi.”

Gió xuân thổi qua hành lang.

Mang theo hương hoa rất nhạt.

Anh nhìn tôi.

Ánh mắt dừng lại vài giây.

Sau đó chậm rãi mở miệng.

“Một năm qua.”

“Anh đã nghĩ rất nhiều.”

Tôi không nói gì.

Chỉ yên lặng nghe.

“Trước đây anh luôn cho rằng.”

“Chỉ cần cố gắng kiếm tiền.”

“Chỉ cần cho em cuộc sống tốt.”

“Thì anh đã làm tròn trách nhiệm.

“Nhưng sau này anh mới hiểu.”

“Nhiều thứ không thể dùng tiền để bù đắp.”

Anh khẽ cười.

Nụ cười có chút tự giễu.

“Tô Vãn.”

“Anh từng tưởng em sẽ luôn ở đó.”

“Tưởng rằng dù anh quay đầu lúc nào.”

“Em cũng sẽ đợi.”

“Cho nên anh chưa từng học cách trân trọng.”

Tôi nhìn anh.

Trong lòng rất bình tĩnh.

Bởi vì những lời này.

Nếu là một năm trước.

Có lẽ tôi sẽ khóc.

Nhưng bây giờ.

Tôi chỉ thấy nhẹ nhõm.

Có những người cần rất nhiều năm mới trưởng thành.

Đáng tiếc.

Người ở bên cạnh họ lại không thể chờ mãi.

Lục Trầm Chu nhìn tôi.

Rất lâu sau.

Anh mới khẽ nói:

“Anh từng muốn gặp em rất nhiều lần.”

“Nhưng cuối cùng lại không dám.”

Tôi bật cười.

“Vì sao?”

“Bởi vì anh sợ.”

“Sợ nhìn thấy em sống tốt.”

Tôi hơi ngẩn người.

Anh cũng cười.

“Nghe có vẻ rất ích kỷ đúng không?”

“Nhưng đúng là như vậy.”

“Anh luôn nghĩ.”

“Nếu em sống không tốt.”

“Có lẽ anh còn có cơ hội bù đắp.”

“Nhưng sau đó anh phát hiện.”

“Em sống rất tốt.”

“Không có anh vẫn sống rất tốt.”

“Thế là anh hiểu.”

“Người thật sự không thể buông xuống là anh.”

Không khí yên lặng vài giây.

Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.

Bỗng cảm thấy.

Cuối cùng anh cũng hiểu được.

Không phải hiểu tôi.

Mà là hiểu chính mình.

Một lúc sau.

Anh lùi lại nửa bước.

Giống như đã đưa ra quyết định nào đó.

“Tô Vãn.”

Tôi nhìn anh.

Anh mỉm cười.

Lần đầu tiên sau rất lâu.

Nụ cười ấy không còn đau khổ.

Cũng không còn cố chấp.

Chỉ còn lại sự chân thành.

“Chúc em sống thật tốt.”

Tôi khựng lại.

Rồi cũng mỉm cười.

“Anh cũng vậy.”

Anh gật đầu.

Sau đó xoay người rời đi.

Bóng lưng dần khuất ở cuối hành lang.

Tôi đứng yên tại chỗ.

Nhìn ánh nắng trải dài trên mặt đất.

Bỗng nhớ tới ngày ly hôn.

Ngày ấy.

Tôi cho rằng cuộc đời mình đã mất đi rất nhiều thứ.

Nhưng một năm sau nhìn lại.

Tôi mới hiểu.

Thật ra ngày hôm đó.

Tôi không đánh mất gì cả.

Tôi chỉ lấy lại bản thân mình mà thôi.

Điện thoại rung lên.

Là tin nhắn của Hứa Chi.

[Còn chưa về à?] [Tớ mua bánh kem rồi.] [Nhanh lên.]

Tôi bật cười.

Gõ lại một chữ.

[Được.]

Sau đó cất điện thoại.

Bước về phía ánh nắng.

Bước về phía cuộc sống mới.

Bởi vì từ nay về sau.

Tôi không còn là người đứng nguyên tại chỗ chờ ai quay đầu nữa.

Tôi là chính tôi.

Và như thế.

Đã đủ rồi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...