20px
07

Cổ họng tôi bỗng nhiên nghẹn lại.

Thầm niệm trong lòng, không liên quan đến mình, không liên quan đến mình.

Anh chắc chắn rất ghét việc tôi lừa anh.

Nên mới bảo tôi đừng xuất hiện trước mặt anh nữa.

Vậy thì đừng đi tìm cảm giác tồn tại làm gì.

【Tôi thấy nam chính đáng thương quá.】

Hệ thống lên tiếng:

【Nhưng cũng không còn cách nào khác, nếu không có những mâu thuẫn này thì sẽ không thể hình thành tính cách cố chấp và hung hăng của anh ấy.】

【Nam chính sẽ thắng, nhưng cái giá phải trả là sau này bà ngoại anh ấy sẽ bị đám người này quấy rối, đe dọa, rồi qua đời sớm.】

Bà ngoại mắc chứng mất trí nhớ tuổi già.

Quên hết tất cả mọi người.

Chỉ nhớ mỗi nam chính.

【Haizz…】

Rõ ràng biết đây đều là cốt truyện.

Nhưng sống mũi tôi vẫn cay xè.

Sao có thể dùng người thân để kích thích anh ấy như vậy chứ?

Anh vốn dĩ đâu có làm gì sai.

Tôi tức giận vô cùng.

Quên sạch những lời Tạ Vọng từng nói.

Nhanh chóng chạy tới chắn trước mặt anh.

“Dừng tay!”

Tên công tử ăn chơi cầm đầu sửng sốt một chút.

Ánh mắt trở nên hung ác.

“Mẹ nó, cô lại là ai?”

“Tôi là bạn thân của Vân Thấm.”

Vân Thấm.

Chính là con gái của vị đại nhân vật kia.

“Hôm nay là ngày quan trọng nhất trong cuộc đời cô ấy.”

“Các người chắc chắn muốn gây chuyện ở đây sao?”

“Cô nói là phải tin à?”

Rõ ràng phía đối diện cũng không ngu.

Tôi cười lạnh một tiếng.

Cố tình lớn giọng rồi vẫy tay về một hướng.

“Vân Thấm, tôi ở đây!”

Tiếng gọi lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.

Theo ánh mắt của tôi nhìn sang.

Vân Thấm quả thật đã liếc nhìn về phía này một cái.

Tôi nhìn chằm chằm vào mắt tên công tử kia.

Nhấn mạnh từng chữ:

“Cậu cứ thử xem tôi có đang lừa cậu hay không.”

“Nhưng cái giá phải trả, xem cậu có gánh nổi hay không.”

Thấy ánh mắt tôi không hề né tránh.

Sắc mặt hắn lập tức thay đổi.

Nghiến răng chửi thề vài câu rồi dẫn người rút lui.

Tôi thở phào một hơi thật dài.

Phía sau truyền tới giọng nói khàn khàn của Tạ Vọng.

“Tại sao lại cứu tôi?”

08

Trong đầu tôi đột nhiên lóe lên một ý nghĩ.

Tạ Vọng là nam chính điên cuồng, sau này sẽ nhằm vào anh trai tôi.

Vậy nếu bây giờ tôi đối xử tốt với anh một chút.

Liệu anh có nhớ những điều tốt đẹp này không?

Liệu anh có không khiến nhà tôi phá sản, không đối đầu với anh trai tôi nữa không?

Nhưng tôi còn chưa kịp mở miệng.

Đã bị anh cắt ngang.

“Em không cần phải làm vậy.”

Giọng điệu của anh không nghe ra bất kỳ cảm xúc nào.

Nhưng đến cả một câu cảm ơn cũng không có!

Đáng ghét!

Đúng là cứu một cái bánh bao thịt còn hơn!

Lạnh lùng vô tình như thế.

Bảo sao sau này nữ chính không thích anh, khiến anh phải dùng đến thủ đoạn cưỡng ép.

Tôi liếc anh một cái.

Rồi quay người chạy đi.

Không hề nhận ra ánh mắt phía sau của Tạ Vọng khẽ cau lại, gần như không thể nhận thấy.

Xung quanh dần trở nên yên tĩnh.

Nhưng trong lòng anh dường như đầy sự bực bội.

Cũng phải.

Trên đời này, có ai vô duyên vô cớ đối xử tốt với một người khác đâu?

Bà ngoại từng nói.

Đừng ôm hy vọng.

Thì sẽ không thất vọng.

Sao anh vẫn chưa học được chứ?

Tạ Vọng tự giễu cười một tiếng.

Vết thương nơi khóe môi âm ỉ đau nhức.

Rõ ràng chỉ là một vết thương nhỏ.

Trước đây đâu phải chưa từng đánh nhau.

Những lần nặng hơn thế này cũng có.

Vì sao hôm nay lại khó chịu đến vậy?

Thôi bỏ đi.

Anh khẽ nhếch môi.

Chỉ cần chưa chết là được.

Đúng lúc chuẩn bị rời đi.

Một tràng tiếng bước chân vội vã vang lên.

“Tạ Vọng, đợi một chút!”

Anh ngước mắt lên.

Nhìn thấy Tô Niệm An chạy đến trước mặt mình.

Trên trán lấm tấm mồ hôi.

Hai má đỏ bừng.

Cô thở hổn hển, đắc ý đưa chiếc túi trong tay tới.

“Cho anh này!”

09

Tôi giải thích:

“Vừa rồi tôi cứu anh là vì lần trước khi tôi bị Trần Dã chặn đường, anh cũng không vạch trần tôi.”

“Làm người vẫn phải có lương tâm chứ.”

Nói xong.

Tôi chú ý thấy ánh mắt vốn ảm đạm của anh lúc nãy.

Dường như đột nhiên có thêm chút ánh sáng.

Không biết có phải do ánh đèn hay không.

Đương nhiên.

Thứ nổi bật hơn cả là vết thương nơi khóe môi anh.

Trông hình như còn nghiêm trọng hơn lúc nãy.

Tầm mắt hạ xuống.

Tôi phát hiện tay anh cũng đang chảy máu!

Tôi lục tìm trong túi.

“Cái này là thuốc sát trùng povidone iodine, anh nên khử trùng vết thương trước.”

Tạ Vọng không nhúc nhích.

Dường như muốn nghe tôi nói tiếp.

Đúng là thiếu gia kiêu ngạo.

“Còn có băng cá nhân, anh có thể dán ở khóe miệng.”

“À đúng rồi, đây là thuốc xịt Vân Nam Bạch Dược. Anh xịt lên tay trước đi, nhưng có thể sẽ hơi đau đấy. Trước đây tôi từng dùng rồi, đau đến mức phải ăn liền mấy viên kẹo mới chịu nổi.”

“Ngoài ra cũng phải chú ý ăn uống nhé, đừng ăn thịt dê hay những món dễ gây nóng trong, không tốt cho việc hồi phục vết thương đâu.”

Tạ Vọng vẫn không nói gì.

Chỉ lặng lẽ nhìn tôi.

Tôi bắt đầu thấy lạnh sống lưng, bèn hỏi hệ thống:

“Anh ta có phải đang nghĩ tôi nhiều chuyện quá không?”

“Anh ta sẽ không cho rằng tôi đang bố thí cho anh ta chứ?”

Hệ thống im lặng rất lâu.

Sau đó nói:

【Tôi sẽ dùng cách nói thẳng thắn nhất, không vòng vo nhất để nói với cô. Tôi cảm thấy anh ta hình như sắp thích cô rồi.】

“Cái gì cơ?”

Đúng lúc tôi còn đang ngẩn người.

Tạ Vọng nhìn tôi.

Yết hầu khẽ chuyển động.

“Tôi sợ đau.”

“Hả?”

Tôi hoàn toàn không hiểu.

Anh tiến lên một bước.

Gió đêm nhẹ nhàng thổi qua.

Cảm giác mong manh sau trận chiến ấy khiến tim tôi đập nhanh thêm một nhịp.

Trong bầu không khí ngượng ngùng đến nghẹt thở.

Đột nhiên có tiếng nói vang lên.

“Tô Niệm An, cậu tìm mình à?”

Tôi quay đầu lại.

Nữ chính Nguyễn Mộng xuất hiện phía sau.

Cô ấy nhìn tôi đang đỏ mặt.

Rồi lại nhìn thiếu gia kiêu ngạo với bộ dạng đầy thương tích.

Trên mặt hiện lên vẻ kinh ngạc.

Tôi vội vàng muốn giải thích.

Cô ấy bỗng hiểu ra.

“Mình hiểu rồi!”

“Cậu sợ yêu sớm bị anh trai phát hiện đúng không! Yên tâm đi, mình nhất định sẽ giữ bí mật giúp cậu!”

Cô ấy bóp bóp miệng mình.

Trước khi chạy đi còn lén giơ ngón tay tạo hình trái tim.

“Hai người đẹp đôi quá đi, chúc 99 nhé.”

???

Không phải chứ.

Nam chính là của cậu mà!

Cậu chúc phúc cái gì vậy!

Đúng lúc điện thoại hiện lên cuộc gọi của anh trai tôi.

Tôi nhét mấy viên kẹo vào tay Tạ Vọng.

“Tôi đi tìm anh trai đây.”

“Nếu anh sợ đau thì ăn một viên đi.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...