20px
10

Anh trai tôi đúng là ngốc chết đi được.

Rõ ràng dị ứng xoài.

Chỉ vì thấy là Nguyễn Mộng đưa tới.

Anh ấy chẳng suy nghĩ gì đã ăn ngay.

Nửa đêm còn phải đưa đi cấp cứu khẩn cấp.

Trên xe.

Mặt anh trai tôi sưng phù như đầu heo, nói chuyện cũng không rõ nữa.

Vậy mà vẫn nhớ đến Nguyễn Mộng.

“Lúc nãy anh đi thấy mắt cô ấy đỏ hoe.”

“Có phải cô ấy sẽ rất tự trách không?”

“Nhưng nếu anh không ăn thì cô ấy cũng sẽ rất buồn nhỉ?”

“Vậy anh thà bản thân khó chịu còn hơn nhìn thấy cô ấy buồn.”

“An An, em nói xem… anh có nên nhắn tin cho cô ấy bảo anh không sao không? Nếu không tối nay chắc chắn cô ấy sẽ ngủ không ngon.”

“Anh nhắn hình như không thích hợp lắm. Với tính cách đó, chắc chắn cô ấy sẽ chạy tới bệnh viện thăm anh…”

“Hay là em giúp anh nói với cô ấy một tiếng nhé? Cứ nói Tô Thanh Việt vẫn ổn, bảo cô ấy đừng lo.”

“Em gái, sao em không nói gì thế?”

Tôi tức chết mất.

“Em đã nói với cô ấy rồi, nhưng anh có thể đừng đem cơ thể mình ra đùa được không!”

Nghiêm trọng thì có thể sốc phản vệ đấy!

“Anh…”

Anh còn chưa nói hết.

Thì quả nhiên đã ngất xỉu.

!!!

Thế là phải nhập viện luôn.

Tôi chạy tới chạy lui đóng viện phí, lấy thuốc.

Sau khi sắp xếp ổn thỏa mọi thứ.

Tôi đứng ngoài hành lang, dùng tay quạt gió để hạ nhiệt.

“Cho tôi đi nhờ một chút.”

Tôi thuận thế dịch sang bên cạnh.

Không cẩn thận đụng phải người khác.

Ngẩng đầu lên.

Tôi nhìn thấy Tạ Vọng.

Trong tay anh đang cầm thuốc.

Chẳng lẽ anh không chỉ bị thương ngoài da.

Mà còn bị thương ở những chỗ tôi không nhìn thấy?

Thấy là tôi.

Cảm xúc trong mắt anh khẽ dao động.

“Lo cho tôi đến vậy sao?”

Hả?

Lại bị một giọng nói khác cắt ngang.

“Anh Vọng?”

Là Trần Dã.

Sau khi đến gần và nhận ra tôi.

Cậu ta trợn tròn mắt, lập tức cúi người chào.

“Chào chị dâu!”

“À, không phải…”

“Em hiểu mà chị dâu, chị muốn kín tiếng đúng không?”

Cậu ta bày ra vẻ mặt “em hiểu hết rồi”.

“Chẳng trách ngày nào chị cũng tới cửa lớp đợi anh Vọng, lại còn giả vờ không quen biết. Hóa ra là để tránh điều tiếng à!”

“Trước đây là em không đúng, gây phiền phức nhầm người.”

“Nhưng chị phải tin em, em thật sự là người tốt!”

“Theo anh Vọng lăn lộn, không thể làm mất mặt anh ấy được.”

“Nói nhiều quá rồi.”

Tạ Vọng chậm rãi lên tiếng.

Trần Dã lập tức lùi lại.

“Vậy em không quấy rầy hai người hẹn hò nữa, em đi đây.”

Vừa đi còn vừa lẩm bẩm.

“Quả nhiên anh Vọng không phải người bình thường. Hẹn hò cũng chọn bệnh viện, nơi chẳng gặp người quen nào. Trước đây em còn thắc mắc chuyện gọi video rồi đòi hôn nghe không giống anh ấy chút nào. Giờ xem ra có khi còn nhiều chuyện bùng nổ hơn nữa…”

“Tsk tsk.”

Nhìn cậu ta biến mất sau góc hành lang.

Tôi liếm môi.

“Tạ Vọng, tôi có nên giải thích với cậu ấy không…”

“Giúp tôi bôi thuốc.”

Anh đưa tới một chai cồn nhỏ.

Giọng điệu lười biếng.

11

Ngồi xuống ghế.

Tạ Vọng kéo cổ áo xuống.

Lúc này tôi mới phát hiện.

Ở vị trí xương bả vai sau lưng anh.

Có một vết thương như bị vật sắc nhọn đâm rách.

“Mảnh chai bia vỡ.”

“Sao bọn họ có thể quá đáng như vậy chứ! Có thể báo cảnh sát không?”

“Không có camera.”

“Vậy chúng ta phải nuốt cục tức này sao?”

Anh khựng lại.

Giọng nói trầm khàn hơn đôi chút.

“Quen rồi.”

“Dựa vào cái gì chứ! Đáng ghét thật!”

“Xuỵt…”

Tạ Vọng khẽ nhíu mày.

Tôi nhớ tới lời anh từng nói.

Anh sợ đau.

Một người cao lớn như vậy.

Một người sau này sẽ cố chấp, tàn nhẫn đến thế.

Lại sợ đau.

Tôi nhẹ tay hơn.

Dùng tăm bông chậm rãi lau sạch máu đã đông quanh miệng vết thương.

“Nếu đau thì nhớ nói với tôi.”

Ngay giây tiếp theo.

Gấu áo tôi bị anh nắm lấy.

Bàn tay anh rất lớn.

Chỉ nắm một góc vải nhỏ thôi mà trông đã buồn cười.

Nhưng rõ ràng không thấy dùng sức.

Thế mà gân xanh trên mu bàn tay lại nổi lên.

Tôi bỗng thấy hơi khát nước một cách khó hiểu.

“Tô Niệm An?”

“Hả?”

Những ngón tay cầm tăm bông vô thức siết chặt.

Tạ Vọng ngẩng đầu lên.

Dưới ánh đèn trắng.

Khoảng cách bỗng nhiên trở nên rất gần.

Gần đến mức tôi có thể nhìn rõ nốt ruồi nhỏ bên cạnh mắt phải của anh.

“Đưa điện thoại đây.”

Tôi máy móc lấy điện thoại ra.

Ting.

Thông tin liên lạc đã được thêm vào.

Anh nhét điện thoại trở lại tay tôi.

Khẽ cong môi.

“Tôi cho phép rồi.”

Tôi ngơ ngác.

“Hả?”

Anh nói:

“Em có thể theo đuổi tôi.”

???

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...