Bốn người chúng tôi đều thi đỗ vào Kinh Thị.
Chỉ là không học cùng trường.
Tạ Vọng mỗi tối đều gọi điện đòi hôn.
Trở nên cực kỳ dính người.
Anh đón bà ngoại tới sống cùng.
Mẹ anh chăm sóc bà.
Tình trạng của bà ngoại dường như đang tốt lên từng ngày.
Nhưng thỉnh thoảng bà vẫn nói những lời hồ đồ.
Ví dụ như luôn nói Tạ Vọng rất yêu tôi.
Chưa từng muốn làm tổn thương tôi.
Bảo chúng tôi đừng cãi nhau.
Nhưng thật ra.
Từ sau khi ở bên Tạ Vọng.
Chúng tôi rất ít khi cãi nhau.
Ngoại trừ mỗi lần anh hôn tôi quá mạnh.
Hôn đến mức tôi gần như không thở nổi.
Tôi sẽ đẩy anh ra.
Giận dỗi nói:
“Lưỡi em tê hết rồi.”
“Tạ Vọng, không được lè lưỡi như rắn nữa!”
Anh lại kéo tôi trở về.
Để tôi ngồi trên đùi mình.
Trán chạm trán.
“Biết làm sao đây.”
“Hình như anh không làm được.”
Tức chết mất.
Tôi chạy đi tìm Nguyễn Mộng than phiền.
Kết quả cô ấy lại đỏ mặt.
“Chỉ hôn thôi thì đúng là sẽ như vậy.”
Tôi nghi hoặc.
“Cậu có vẻ rất không đúng nha.”
Cho đến khi cô ấy lấy điện thoại ra mua trà sữa.
Một món đồ bất ngờ rơi xuống.
Lúc ấy tôi mới bừng tỉnh đại ngộ.
“Trời đất!”
“Hai người… hai người!!!”
Nguyễn Mộng ngượng đến chết.
Vội vàng bịt miệng tôi rồi kéo đi.
“Cậu cũng biết mà.”
“Học ở trường TOP2, áp lực của mình rất lớn.”
“Đôi khi cần… ừm… giải tỏa một chút.”
“Với lại chúng mình đều 21 tuổi rồi.”
“Chuyện này rất bình thường.”
“Được trải nghiệm cơ thể của nhau vào những năm tháng thanh xuân đẹp nhất.”
“Thật sự rất tuyệt.”
“Không phải chứ?”
“Cậu với Tạ Vọng quen nhau còn sớm hơn bọn mình.”
“Hai người vẫn còn Plato à?”
“Không đúng nha.”
“Chẳng lẽ anh ấy không được?”
Về nhà.
Tôi tiện miệng kể lại với Tạ Vọng một câu.
Ai ngờ anh chỉ nắm đúng một trọng điểm.
“Không được?”
“Không có không có.”
“Em đâu có nói anh không được.”
“Dù sao chúng ta cũng chưa tới bước đó mà.”
“Cho nên.”
“Em đang ám chỉ anh sao?”
“Hả?”
Muốn chạy cũng không kịp nữa rồi.
Tối hôm đó.
Tôi bị anh lật qua lật lại không biết bao nhiêu lần.
Trong cơn mê man chập chờn.
Ánh trăng xuyên qua cửa sổ chiếu vào.
Tôi nằm bẹp trên giường.
Ngửa mặt lên trời gào thét.
“Rốt cuộc là ai nói anh ấy theo trường phái Plato vậy chứ!”
25Sau khi tốt nghiệp lại đón thêm một tin vui mới.
Cha ruột của Tạ Vọng đột ngột qua đời vì nhồi máu cơ tim.
Một con người lạnh lẽo cuối cùng chỉ còn lại những con số vô tri.
Nhưng Tạ Vọng vẫn lựa chọn tự mình gây dựng sự nghiệp.
Năm thứ ba sau khi tốt nghiệp.
Chúng tôi kết hôn.
Thế nhưng sau khi kết hôn.
Tôi thường xuyên mơ thấy những giấc mơ kỳ lạ.
Trong mơ có cảnh tôi cãi nhau với anh.
Có dáng vẻ anh hèn mọn cầu xin tôi.
Tất cả đều trùng khớp với những hình ảnh thời học sinh.
Những cơn ác mộng giày vò tôi rất lâu.
Vì thế tôi gọi hệ thống ra.
“Đây là đang báo trước kết cục của tôi và Tạ Vọng sao?”
【Không phải.】
“Vậy là gì?”
Tôi đem tất cả nghi vấn trong lòng hỏi ra.
“Bà ngoại vừa gặp tôi lần đầu đã nói tôi là cháu dâu của bà.”
“Bảo tôi đừng cãi nhau với Tạ Vọng.”
“Nói rằng anh ấy rất yêu tôi.”
“Tôi mơ thấy nhà anh trai tôi vẫn phá sản.”
“Tạ Vọng nhốt tôi trong nhà không cho ra ngoài.”
“Nhưng rõ ràng hiện tại mọi thứ đều rất tốt.”
“Rốt cuộc là có ý gì?”
Tôi có quá nhiều câu hỏi.
Hệ thống im lặng rất lâu.
【Thật ra đây không phải lần đầu tiên hai người kết hôn.】
“Cái gì?”
Lúc ấy tôi mới biết từ hệ thống.
Đây là lần khởi động lại thứ hai của tiểu thế giới.
Ở kiếp trước.
Tôi chuyển trường tới đây.
Làm bạn cùng bàn với Tạ Vọng suốt một năm.
Nhưng giữa chúng tôi có rất ít giao điểm.
Tôi không biết anh bắt đầu thích tôi từ lúc nào.
Chỉ biết hình như anh trai tôi bị anh làm cho phá sản.
Trong lòng tôi tràn đầy oán hận đối với anh.
Lúc đường cùng ngõ tận.
Anh nói chỉ cần tôi gả cho anh.
Anh sẽ giúp anh trai tôi.
Vì thế tôi đã gả.
Nhưng tôi chưa từng cho anh sắc mặt tốt.
Lúc nào cũng lạnh lùng với anh.
Anh không cho tôi ra ngoài.
Nói rằng anh sợ có người làm tổn thương tôi.
Tôi hận anh giam cầm mình.
Thường xuyên bỏ trốn.
Lần cuối cùng.
Anh quỳ xuống cầu xin tôi đừng đi.
Nhưng tôi vẫn rời đi.
Rồi gặp tai nạn máy bay.
Sau khi tôi chết.
Anh tuẫn tình vì tôi.
Tôi không dám tin.
“Chẳng phải đây là những chuyện nữ chính phải trải qua sao?”
Hệ thống thở dài.
【Chính vì anh ấy chưa từng động lòng với nữ chính nên cốt truyện mới sụp đổ.】
Tạ Vọng rất thông minh.
Anh phát hiện có thứ gì đó đang khống chế chúng tôi.
Khi biết cốt truyện muốn sắp đặt cái chết của tôi để mọi thứ quay về quỹ đạo.
Anh mới lựa chọn không cho tôi ra ngoài.
【Nhà anh trai cô phá sản không phải vì anh ấy.】
【Anh ấy chẳng làm gì cả.】
【Anh ấy chỉ muốn bảo vệ cô.】
【Cô là tia sáng duy nhất trong những năm tháng cằn cỗi của anh ấy.】
Lồng ngực tôi đau nhói từng đợt.
“Anh ấy… tự sát vì tôi sao?”
【Khi đang chìm xuống biển, anh ấy đã giao dịch với Chủ Thần.】
【Anh ấy muốn đổi lại cô.】
【Nếu không, cho dù thế giới này khởi động lại bao nhiêu lần đi nữa, anh ấy cũng sẽ khiến nó sụp đổ mãi mãi cho tới khi tất cả mọi người đều biến mất.】
【Nhưng ở kiếp trước, anh ấy là một người câm.】
【Yêu cô đến vậy, nhưng lại luôn đẩy cô ra xa.】
【Không ai dạy anh ấy cách yêu một người khi mới mười tám tuổi.】
【Bà ngoại qua đời.】
【Hiểu lầm với mẹ chưa được hóa giải.】
【Bị bạo lực mạng suốt thời gian dài.】
【Tính cách cố chấp và tàn nhẫn của anh ấy chưa từng hình thành trong một sớm một chiều.】
【Nhưng anh ấy vẫn cố gắng khống chế bản thân không làm tổn thương cô.】
【Cuối cùng vẫn không nhận được tình yêu của cô.】
【May mà ở kiếp này, cô đã chủ động bước về phía anh ấy.】
Tôi vừa khóc vừa hỏi:
“Vậy Tạ Vọng của kiếp này…”
“Có ký ức không?”
【Không có.】
【Anh ấy yêu cô bằng bản năng.】
Chaporia
Bình Luận (0)