“Vậy… Lâm gia nữ đã nhập cung chưa?”
“Thẩm tiểu thư đang nói đến Lâm Quý nhân sao?”
“Sau khi cưới Thái tử phi vào Đông cung, bệ hạ lại nạp Lâm gia nữ làm thị thiếp.”
Ta đột nhiên ngửa đầu cười lớn.
Thì ra.
Không có ta.
Lý Cảnh Hành cũng không nỡ trao vị trí Thái tử phi cho bạch nguyệt quang mà hắn ngày đêm nhung nhớ.
Chỉ vì…
Lâm Thư Nguyệt không mang lại cho hắn bất kỳ trợ lực nào trên con đường đăng cơ.
Một nam nhân ích kỷ như vậy.
Từ đầu đến cuối chỉ biết nghĩ cho bản thân.
Vậy mà kiếp trước.
Ta lại tin những lời đường mật của hắn.
Dùng cả mạng sống của Thẩm gia.
Để trải đường cho hắn bước lên đế vị.
Lúc này.
Chử Thừa Ngạn đã cưỡi hổ khó xuống.
Trước mặt hắn.
Chỉ còn lại hai con đường.
Một là ngồi trong xe tù hồi kinh.
Hai là dẫn quân đánh thẳng về kinh thành.
Ánh chiều tà đỏ như máu.
Một nửa gương mặt Chử Thừa Ngạn chìm trong bóng tối.
Nửa còn lại được nhuộm đỏ bởi ánh hoàng hôn.
Sau một lúc trầm mặc.
Hắn rút thanh bảo kiếm bên hông.
Chăm chú nhìn ta.
“Thu Miên.”
“Nếu ta đăng cơ.”
“Nàng có nguyện ý trở thành Hoàng hậu của ta không?”
Mấy tháng cùng ăn cùng ở trong quân doanh.
Ánh mắt Chử Thừa Ngạn nhìn ta.
Đã sớm không còn như lúc ban đầu.
Từ lạnh lùng đề phòng.
Đến bây giờ.
Đã tràn đầy tình ý.
Ta đưa tay.
Cùng hắn nắm lấy chuôi kiếm.
“Chàng đi đâu.”
“Thiếp sẽ theo đó.”
24
Đại quân phá hết thành này đến thành khác.
Những nơi đi qua.
Chưa từng làm tổn thương một bá tánh nào.
Thậm chí còn có những nạn dân mất nhà cửa vì thiên tai.
Âm thầm đi theo phía sau Chử gia quân.
Muốn nhập quân.
Cùng đánh về kinh thành.
Rời kinh một năm.
Lần nữa trở về.
Ta và Chử Thừa Ngạn cùng cưỡi tuấn mã cao lớn.
Đường hoàng tiến vào thành.
Cửa lớn các phủ trong kinh đều đóng chặt.
Chỉ có phụ thân và mẫu thân đứng trước cổng Thẩm phủ.
Lo lắng nhìn đám binh sĩ hung thần ác sát.
Cố gắng tìm kiếm bóng dáng của ta.
Ta xoay người xuống ngựa.
Nhào vào lòng mẫu thân.
Đời này.
Thẩm gia sẽ bình an vô sự.
Mỗi người đều sẽ sống đến tuổi thọ trời ban.
Không ai còn bị ném vào bãi tha ma.
Cũng không ai bị chó hoang cắn xé thi thể nữa.
Mẫu thân nhìn chằm chằm vào mặt ta.
Không nhịn được mà nghẹn ngào:
“Con gan lớn quá rồi.”
“Một tiếng cũng không nói đã chạy đến biên quan suốt một năm.”
“Cha mẹ lo lắng đến sắp phát điên rồi.
”
“Thu Miên của ta.”
“Sao lại đen đi, gầy đi nhiều như vậy?”
“Mấy ngày trước nghe tin biên cảnh không yên ổn.”
“Mẫu thân lo đến ăn không ngon ngủ không yên.”
Nếu tính toán kỹ.
Tuổi tác của ta bây giờ còn lớn hơn cả mẫu thân.
Ta dịu giọng an ủi:
“Mẫu thân yên tâm.”
“Chử tướng quân đối xử với nữ nhi rất tốt.”
Ta quay đầu lại.
Ánh mắt giao nhau cùng Chử Thừa Ngạn từ xa.
Trong mắt hai người.
Đều đã nảy sinh vài phần tình ý.
Trong hoàng cung từ lâu đã loạn thành một mớ.
Lâm Thư Nguyệt thu dọn hành lý rồi bỏ trốn.
Đến nay vẫn không rõ tung tích.
Chỉ có Lý Cảnh Hành.
Vẫn ngồi trên long ỷ.
Khoác long bào màu vàng sáng.
Luyến tiếc không nỡ cởi xuống.
Hắn chỉ vào Chử Thừa Ngạn.
Lớn tiếng mắng chửi:
“Phản tặc!”
“Sử sách nhất định sẽ ghi lại chuyện ngươi ép cung đoạt vị như thế nào!”
“Trẫm đáng lẽ phải sớm cắt đứt lương thảo.”
“Để Chử gia các ngươi chết đói ngoài biên cảnh!”
Đôi mắt Chử Thừa Ngạn đen sâu như mực.
Ẩn chứa sát ý lạnh lẽo.
Hắn giơ kiếm chỉ thẳng vào Lý Cảnh Hành.
Lại bị ta đưa tay ngăn lại.
Lý Cảnh Hành lập tức mừng rỡ.
“Thu Miên.”
“Trẫm biết mà.”
“Trong lòng nàng vẫn luôn có trẫm.”
“Cho dù ở cạnh tên phản tặc này, nàng cũng…”
Máu tươi bất ngờ trào ra khỏi miệng hắn.
Lý Cảnh Hành chậm rãi cúi đầu.
Một thanh chủy thủ đã cắm sâu vào ngực hắn.
Ta không thích để lại hậu họa.
Sống lại gần một năm.
Cuối cùng ta cũng tự tay giết chết kẻ mà kiếp trước ta hận đến tận xương tủy.
Máu tươi bắn đầy mặt ta.
Vẻ không thể tin nổi đông cứng trên gương mặt Lý Cảnh Hành.
Rồi hắn chậm rãi ngã xuống.
Thi thể nặng nề đập mạnh xuống đất.
Phát ra một tiếng vang trầm đục.
Từ đó.
Ta cuối cùng cũng báo được huyết hải thâm thù.
25
Chử Thừa Ngạn đăng cơ.
Lập quốc hiệu mới.
Mà ta.
Đương nhiên trở thành Hoàng hậu đứng bên cạnh hắn.
Ta có thể cảm nhận được đau đớn.
Lửa nến là màu cam.
Đoan Vương và Túc Vương đều bị biếm làm thứ dân.
Không bao lâu sau.
Vì không biết mưu sinh mà lần lượt qua đời.
Người của Thẩm gia đều bình an vô sự.
Một bước trở thành thế gia quyền thế nhất kinh thành.
Khách đến kết giao và bái phỏng.
Đông đến mức suýt đạp nát cả ngưỡng cửa.
Ngồi trên ngôi vị Hoàng hậu.
Cuộc sống của ta bỗng trở nên nhàn nhã hơn rất nhiều.
Ta chọn vô số nữ tử thích hợp nhập cung cho Chử Thừa Ngạn.
Chaporia
Bình Luận (0)