20px

Có lần.

Hắn nâng mặt ta lên.

Thâm tình nói:

“Thu Miên.”

“Nàng khác với tất cả bọn họ.”

“Trẫm chỉ cần một mình nàng ở bên cạnh là đủ.”

Tình nghĩa năm đó.

Một thân một mình xông vào quân doanh.

Cuối cùng vẫn để lại vị trí đặc biệt trong lòng hắn.

Nhưng ta càng nhớ rõ trách nhiệm của bản thân.

Tình yêu quá mức hư vô.

Quyền lực.

Mới là thứ ta phải nắm chắc trong tay.

Không bao lâu sau.

Hậu cung liên tục truyền đến tin vui.

Mọi chuyện dần ổn định.

Những ký ức về cái chết thảm của Thẩm gia ở kiếp trước.

Cũng dần phai nhạt trong tâm trí ta.

Năm thứ hai sau khi Chử Thừa Ngạn đăng cơ.

Trần phi sinh hạ một nữ nhi xinh xắn như búp bê ngọc.

Đó là đứa trẻ đầu tiên trong hậu cung.

Tuy ta chỉ từng sinh dưỡng hài tử trong giấc mộng Hoàng Lương.

Nhưng ký ức bế trẻ vẫn còn nguyên vẹn.

Ta thành thạo ôm lấy đứa bé.

Không ngờ.

Hài tử vốn đang ngủ say lại đột nhiên giật mình.

Khóc lớn không ngừng.

Trần phi vừa mới sinh xong.

Vẫn cố gắng chống cơ thể mệt mỏi ngồi dậy xin lỗi:

“Nương nương.”

“Hài tử chắc là đói rồi.”

“Nếu có chỗ nào va chạm đến nương nương.”

“Đều là lỗi của thần thiếp.”

Trần phi là người rất tốt.

Sau khi nhập cung luôn an phận thủ thường.

Tính tình chất phác, thật thà.

Chưa từng vì được sủng ái mà kiêu căng.

Ta chỉ dịu dàng an ủi nàng:

“Muội muội vừa mới sinh xong.”

“Mau nằm xuống nghỉ ngơi cho tốt.”

“Hài tử sợ người lạ là chuyện bình thường.”

“Đứa trẻ này vẫn nên được nuôi dưỡng bên cạnh mẫu thân ruột mới phải.”

Ban đầu.

Ta không để chuyện nữ nhi của Trần phi trong lòng.

Cho đến khi những phi tần khác lần lượt sinh hạ hài tử.

Ta mới dần nhận ra.

Có gì đó không đúng.

Những đứa trẻ vừa mới chào đời ấy.

Chỉ cần nhìn thấy ta.

Không có lấy một ngoại lệ.

Đều hoảng sợ khóc lớn.

26

Ta có chút phiền muộn.

Đành phải giảm bớt số lần gặp những hài tử ấy.

Trong hậu cung thỉnh thoảng lại truyền đến tin vui.

Chỉ có vị Hoàng hậu là ta.

Vẫn mãi không có bất kỳ động tĩnh nào.

Tuy Chử Thừa Ngạn vẫn đối xử với ta ân ái như trước.

Nhưng trong lòng ta luôn có một chút tiếc nuối.

Ngay cả Xuân Nha cũng âm thầm sốt ruột.

Lén xuất cung tìm thuốc cầu tự cho ta.

Hết bát thuốc đắng này đến bát thuốc đắng khác.

Ta uống không sót một bát.

Nhưng vẫn không mang thai.

Một ngày nọ.

Trần phi dẫn theo tiểu công chúa đến thỉnh an.

Đứa trẻ đã lớn hơn một chút.

Miệng lưỡi lanh lợi.

Đã có thể bắt chước Trần phi, cung kính quỳ xuống.

Rõ ràng nói:

“Thỉnh an mẫu hậu.”

Giọng nói mềm mại non nớt.

Khiến trái tim ta cũng mềm nhũn.

Thế nhưng.

Trong đôi mắt của tiểu công chúa.

Ta vẫn nhìn thấy sự sợ hãi dành cho mình.

Hài tử còn quá nhỏ.

Chưa biết che giấu cảm xúc.

Lần này.

Ta mỉm cười hiền hòa.

Bước tới trước mặt nàng bé.

Nhẹ giọng hỏi:

“Yên nhi vì sao lại sợ mẫu hậu?”

Tiểu công chúa hoảng sợ nhìn ta.

Miệng méo xệch.

Rồi bật khóc lớn.

Vừa khóc vừa nói:

“Ngực mẫu hậu có một cái lỗ thật lớn.”

“Bên trong đang chảy máu.”

“Trên người mẫu hậu có rất nhiều máu.”

27

Trong khoảnh khắc ấy.

Toàn bộ lông tơ trên lưng ta đều dựng đứng.

Hàn ý lan khắp cơ thể.

Xông thẳng lên đỉnh đầu.

Trần phi lập tức bịt miệng hài tử lại.

Hoảng hốt giải thích:

“Nương nương, trẻ con ăn nói linh tinh.”

“Mong nương nương đừng trách tội.”

Vết thương duy nhất trên ngực ta.

Chính là nhát dao năm xưa Lý Cảnh Hành đâm vào.

Nhưng ta đã sống lại từ lâu rồi.

Vì sao tiểu công chúa lại có thể nhìn thấy?

Một dự cảm chẳng lành đột nhiên dâng lên trong lòng.

Ta loạng choạng chạy ra ngoài điện.

Ánh mặt trời rực rỡ.

Bầu trời xanh biếc.

Dù nhìn thế nào.

Cũng không giống một giấc mộng giả tạo.

Ta cố gắng an ủi chính mình.

Có lẽ…

Ta là người sống lại.

Mà hài tử lại có đôi mắt trong sáng.

Nhìn thấy quá khứ của ta cũng chưa biết chừng.

Những đứa trẻ trong cung ngày một lớn lên.

Ngoài nữ nhi của Trần phi.

Còn có vài vị hoàng tử và công chúa khác.

Đã bắt đầu chạy nhảy trong Ngự Hoa viên.

Bi bô tập nói.

Mỗi lần ta xuất hiện trước mặt chúng.

Trên gương mặt từng đứa trẻ.

Đều hiện rõ sự sợ hãi.

Ta tự nhận mình là một vị hiền hậu.

Từ tiền triều đến hậu cung.

Không ai là không khen ngợi.

Ngay cả mẫu thân cũng từng khen ta:

“Thu Miên thật sự trưởng thành rồi.”

“Có rất nhiều chuyện làm còn tốt hơn cả mẫu thân.”

Ta ngồi xổm xuống.

Nhìn ngang tầm mắt với đám hài tử.

Run giọng hỏi:

“Các con nhìn thấy gì trên người mẫu hậu?”

Tiếng khóc lập tức vang lên.

Từng câu đứt quãng truyền đến:

“Trên người mẫu hậu có máu.”

“Có người dùng dao đâm mẫu hậu.”

“Con thổi cho mẫu hậu nha…”

Ngay cả tiểu hoàng tử vừa mới tập nói.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...