Hà Sậu nhìn con, nước mắt rơi xuống không tiếng động.

Y tá cười trêu:

“Bác sĩ Hà, anh từng làm bao nhiêu ca phẫu thuật lớn rồi mà còn khóc à?”

Anh cúi đầu nhìn tôi.

“Không giống.”

Y tá hỏi:

“Không giống chỗ nào?”

Anh đáp:

“Đây là mạng của tôi.”

Tôi nằm trên giường, mệt đến mức không còn sức mắng anh sến sẩm.

Nhưng khóe môi vẫn không nhịn được cong lên.

Ba ngày sau, Lý Lan biết tôi sinh con gái, lập tức từ quê chạy tới bệnh viện.

Bà ta đứng ngoài phòng bệnh, muốn vào thăm cháu.

Hà Sậu chặn ở cửa.

“Mẹ về đi.”

Lý Lan sốt ruột:

“Sậu, mẹ chỉ nhìn cháu một cái thôi. Dù sao nó cũng là cháu ruột của mẹ.”

Hà Sậu bình tĩnh nói:

“Ngày mẹ nói ‘bỏ thì bỏ’, mẹ đã không còn tư cách nói câu này nữa.”

Lý Lan mặt trắng bệch.

“Mẹ biết sai rồi…”

“Biết sai thì sửa.”

Anh nói.

“Sửa bằng cách đừng xuất hiện trước mặt vợ con con nữa.”

Lý Lan khóc:

“Con thật sự tuyệt tình như vậy sao?”

Hà Sậu nhìn bà ta.

“Không.”

Anh nói.

“Con chỉ đang làm chuyện đáng lẽ phải làm từ lâu.”

Lý Lan đứng ngoài cửa rất lâu.

Cuối cùng, bà ta đặt túi đồ xuống đất.

Trong đó là một chiếc vòng bạc nhỏ cho trẻ sơ sinh.

Hà Sậu không nhận.

Anh gọi y tá mang trả lại.

Không phải vì món đồ đó đáng ghét.

Mà vì có những mối quan hệ, một khi đã mục ruỗng, không thể dùng một chiếc vòng bạc để trang trí thành tình thân.

Tôi nằm trong phòng bệnh, nghe hết.

Trong lòng không còn hả hê dữ dội như trước.

Chỉ thấy nhẹ nhõm.

Như một cánh cửa từng kẹp chặt cổ họng tôi suốt nửa năm, cuối cùng cũng được đóng lại từ bên ngoài.

Một tháng sau, đầy tháng của con gái tôi.

Chúng tôi không tổ chức lớn.

Chỉ mời bố mẹ tôi, vài người bạn thân, và luật sư Chu.

Hà Sậu bế con gái, vụng về đến mức cả người cứng như khúc gỗ.

Bố tôi nhìn không nổi, mắng:

“Bế con gái mà như bế bom vậy?”

Hà Sậu nghiêm túc:

“Còn quý hơn bom.”

Cả phòng bật cười.

Con gái trong lòng anh ngủ rất say.

Tôi nhìn cảnh đó, trong lòng mềm xuống một góc.

Sau bữa cơm, Hà Sậu đưa cho tôi một tập giấy.

Tôi mở ra.

Là giấy tờ căn nhà mới.

Tên chủ sở hữu chỉ có tôi.

Tôi nhíu mày:

“Anh làm gì vậy?”

Anh nói:

“Nhà cũ có quá nhiều ký ức không tốt. Anh đã bán rồi. Đây là nhà mới, gần nhà bố mẹ em, cũng gần bệnh viện sản nhi.”

Tôi lạnh mặt:

“Hà Sậu, tôi nói rồi, tôi không cần anh dùng tiền mua tha thứ.”

“Không phải mua tha thứ.”

Anh nhìn tôi, ánh mắt rất nghiêm túc.

“Là đường lui.”

Tôi khựng lại.

Anh nói tiếp:

“Trước kia, anh khiến em không có đường lui. Khi bị tổn thương, em còn phải lo tiền trong thẻ có đủ trả góp hay không.”

“Sau này không được như vậy nữa.”

“Căn nhà này là của em. Dù chúng ta có tiếp tục hay không, em và con đều có nơi để về.”

Tôi nhìn tập giấy trong tay.

Rất lâu không nói.

Anh đứng trước mặt tôi, không giải thích thêm, cũng không ép tôi nhận.

Chỉ yên lặng chờ.

Cuối cùng tôi khép tập giấy lại.

“Được, tôi nhận.”

Ánh mắt anh sáng lên.

Tôi nói tiếp:

“Nhưng không có nghĩa là tôi tha thứ cho anh hoàn toàn.”

Anh gật đầu rất nhanh.

“Anh biết.”

“Tôi chỉ cảm thấy, để anh mất tiền một chút, trong lòng tôi thoải mái hơn.”

Hà Sậu ngẩn ra.

Sau đó bật cười.

“Vậy sau này em cứ để anh mất nhiều một chút.”

Tôi liếc anh.

“Anh tưởng tôi không dám?”

“Anh mong còn không được.”

Bố tôi ở bên cạnh nghe thấy, hừ lạnh:

“Đừng tưởng tặng nhà là xong. Thời gian thử thách còn dài.”

Hà Sậu lập tức đứng thẳng:

“Vâng, con biết.”

Mẹ tôi ôm cháu ngoại, cười đến mức mắt cong cong.

Tôi nhìn căn phòng ấm áp trước mặt.

Nhìn bố mẹ tôi.

Nhìn con gái nhỏ.

Nhìn người đàn ông từng khiến tôi đau đến mức muốn bỏ đi tất cả, giờ đang đứng ở nơi ánh sáng chiếu tới, cúi đầu học lại từng chút một cách làm chồng, làm cha.

Tôi bỗng cảm thấy, cái kết hả dạ nhất trên đời không phải là khiến tất cả kẻ xấu chết không toàn thây.

Mà là tôi không còn bị họ kéo xuống bùn nữa.

Lý Lan mất đi quyền kiểm soát con trai, mất đi tiền bạc ăn chặn, mất đi thể diện trong họ hàng, mất cả cơ hội dùng cháu gái để trở mình.

Hà Miên mất túi, mất căn hộ, mất luôn cái tư cách dùng danh nghĩa em gái để hút máu anh trai.

Triệu Mạn mất mặt trong bệnh viện, kế hoạch bước vào nhà họ Hà tan thành bọt nước.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...