Ngủ Qua Mùa Xuân/Chương 4C. 4
20px

07

Đó là không lâu sau kỳ thi đại học.

Tôi đón sinh nhật tuổi mười sáu của mình.

Bố mẹ tặng tôi một sợi dây chuyền kim cương vô cùng đắt giá.

Tôi định vu oan cho Khương Thức.

Dù sao phòng anh, tôi muốn vào lúc nào cũng được.

Dưới gầm giường anh có một chiếc rương mang từ quê lên.

Bên trong đựng ảnh và di vật của gia đình anh.

Tôi giấu sợi dây chuyền vào trong chiếc rương đó.

Trong một buổi tụ họp gia đình, tôi nói với bố mẹ rằng dây chuyền của mình bị mất.

Đứa cháu gái sáu tuổi nói rằng nó nhìn thấy Khương Thức một mình vào phòng tôi.

Đó là do tôi cố ý dẫn dắt để con bé nhìn thấy.

Tôi đã dặn trước Khương Thức mang món trang sức tôi gửi bảo dưỡng về phòng.

Mọi chứng cứ đều chỉ về phía anh.

Nhưng anh chỉ giải thích một câu:

“Không phải tôi.”

Tôi lập tức nói:

“Đến phòng anh ta xem thử chẳng phải sẽ biết sao?”

Bố tôi không vui:

“Đừng gây chuyện nữa, Khương Thức sao có thể lấy dây chuyền của con được?”

Lập tức tôi nổi giận:

“Sao lại không thể? Tại sao bố cứ phải bao che cho anh ấy?!”

Mẹ tôi đứng ra hòa giải:

“Không sao đâu, mất thì mất rồi, chúng ta mua cho con một sợi khác.”

Không ai tin Khương Thức lấy đồ của tôi.

Tôi tức đến phát điên, lao vào phòng anh lục tung mọi thứ.

Cuối cùng kéo sợi dây chuyền từ chiếc rương đó ra, ném mạnh xuống trước mặt mọi người.

“Còn nói không phải anh lấy à?! Đến bây giờ anh vẫn không nhận sao?!”

Sợi dây chuyền vỡ tan dưới chân anh.

Anh cúi đầu, không nhìn rõ biểu cảm.

Những người thân bắt đầu mỗi người một câu.

“Tiểu Khương, có phải cháu gặp chuyện gì không? Sao cháu lại lấy đồ của Ngữ Từ chứ?”

“Đúng vậy, có khó khăn gì thì cứ nói, không cần phải đi trộm đồ.”

“Rốt cuộc là chuyện gì? Cháu nói xem có phải hiểu lầm gì không?”

Trong tiếng bàn tán xôn xao, Khương Thức ngồi xổm xuống nhặt những tấm ảnh rơi đầy trên đất.

Ngay lúc tôi nghĩ anh sẽ tiếp tục biện minh, anh khẽ nói:

“Không có hiểu lầm.”

“Là tôi lấy.”

“Xin lỗi.”

Toàn bộ khí thế hùng hổ mà tôi chuẩn bị để đối đầu đều bị dập tắt.

Giống như đã dùng hết sức lực, cuối cùng lại chỉ nhấc lên một chiếc thùng sắt nhẹ bẫng.

Tôi chật vật ngã nhào một cái.

Tại sao anh lại thừa nhận?

Tại sao rõ ràng mọi người đều đứng về phía tôi, nhưng tôi vẫn không vui?

Tại sao nhìn thấy Khương Thức bị oan uổng, bị mọi người chỉ trích, tôi lại bực bội đến thế?

08

Sau chuyện đó, suốt một tuần tôi không nói chuyện với Khương Thức.

Anh vẫn như mọi khi, những việc cần làm cho tôi vẫn không thiếu việc nào.

Vốn dĩ tôi định đưa anh ra nước ngoài chơi coi như lời xin lỗi, nhưng anh đột nhiên biến mất.

Tôi nhớ ra rằng mỗi kỳ nghỉ, anh đều về quê thăm em trai em gái.

Lần này trước khi đi anh không báo với tôi, chứng tỏ anh thật sự giận rồi.

Thông thường mỗi lần về quê được hai ngày, tôi sẽ thúc giục anh mau trở lại.

Cho nên mỗi lần anh ở quê nhiều nhất cũng chỉ một tuần rồi quay về bên tôi.

Nhưng lần này vì sĩ diện nên tôi không nhắn tin cho anh.

Anh ở quê suốt một tháng.

Tôi thật sự không nhịn được nữa nên đi hỏi mẹ.

Mẹ lại nói:

“Nó không quay về nữa.”

“Tại sao ạ?!”

“Chính nó nói sợi dây chuyền đó là nó lấy. Nó thấy không còn mặt mũi ở lại nhà mình nên đi rồi.”

Tôi cuống lên:

“Sao anh ấy có thể nói đi là đi chứ?!”

Mẹ còn cố tình chọc thêm:

“Bố mẹ cũng thấy người có phẩm hạnh không tốt như vậy đúng là không thích hợp ở cạnh con nữa. Nó muốn đi thì cứ đi thôi.”

Tôi hoàn toàn sụp đổ.

“Anh ấy không hề lấy đồ của con! Là con vu oan cho anh ấy! Vì con không muốn mọi người đều thích anh ấy mà không thích con! Bố mẹ đều thấy anh ấy tốt, vậy còn con thì sao?!”

Tôi bật khóc nức nở.

Mẹ vội vàng ôm tôi vào lòng dỗ dành.

“Được rồi được rồi, mẹ lừa con thôi. Em gái của Khương Thức năm nay thi vào cấp ba nên nó ở lại lâu hơn một chút. Con vu oan người ta như vậy mà nó vẫn nhận, tuy tính nó tốt thật, nhưng nó cũng sẽ tủi thân chứ.”

“Con biết sai rồi.”

Tôi vừa nức nở vừa nói.

Mẹ hôn lên má tôi, áy náy nói:

“Cũng trách bố mẹ đã bỏ qua cảm xúc của con. Bố mẹ cảm thấy Khương Thức tốt là vì nó đối xử tốt với con. Những năm qua nó ở bên cạnh con, con ăn ngon hơn, ngủ tốt hơn, cũng chẳng còn thường xuyên vào bệnh viện nữa. Có như vậy bố mẹ mới yên tâm.”

Tôi bĩu môi:

“Con mới không phải vì anh ấy đâu.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...