09
Mặc dù tôi không tin mấy chuyện mê tín mà bố mẹ nói.
Nhưng tôi chính là muốn Khương Thức ở bên mình.
Đêm đó tôi suy nghĩ mãi.
Tại sao nhất định phải là anh ấy?
Bây giờ người muốn làm bạn với tôi cũng rất nhiều mà.
Trừ khi…
Tôi không muốn chỉ làm bạn với anh ấy.
“Chồng nuôi từ bé.”
Khi từ này hiện lên trong đầu, tôi lập tức ngồi bật dậy.
Từ nhỏ đến lớn, không ít họ hàng và bạn học từng đùa như vậy.
Mỗi lần tôi đều tỏ ra rất tức giận, làm bộ ghét bỏ.
Nhưng thật ra tôi rất vui.
Bởi vì điều đó có nghĩa là anh có thể ở bên tôi cả đời.
Tôi đành phải dùng cái đầu có IQ một trăm hai mươi của mình để thừa nhận rằng…
Tôi thích Khương Thức.
Sau khi nghĩ thông suốt mọi chuyện, tôi cảm thấy vô cùng thoải mái.
Ngay trong đêm tôi đặt vé bay đi tìm anh.
Đây là lần đầu tiên tôi đến vùng quê ấy.
Loay hoay rất lâu mới tìm được nhà anh.
Vừa tới cổng đã có một con chó lao ra sủa tôi dữ dội.
“Đại Hoàng! Lại đây!”
Một cô gái trạc tuổi tôi chạy ra kéo con chó lại.
Cô ấy rất giống Khương Thức.
Hàng mày sắc nét, gương mặt đầy khí chất, làn da khỏe mạnh ngăm đen.
“Cô là Thịnh Ngữ Từ phải không?”
Cô ấy hỏi.
“Là tôi. Khương Thức đâu?”
Vừa dứt lời, tiếng loảng xoảng giòn tan vang lên.
Khương Thức đứng cách đó không xa, hai tay đầy bọt xà phòng.
Đống bát vừa rửa sạch rơi vỡ đầy đất.
Anh chỉ ngây người nhìn tôi.
Cứ như vậy, chúng tôi làm lành.
Khương Thức thật sự rất dễ dỗ.
Kỳ nghỉ đó tôi chơi rất vui ở nhà anh.
Khương Thư dẫn tôi xuống sông bơi lội, lên núi hái quả dại, lấy mật ong.
Mỗi lần đều khiến Khương Thức sợ đến mất hồn.
Anh sợ tôi bị bệnh.
Sợ tôi mệt.
Cho dù tôi từng đối xử với anh như thế, anh vẫn không hề để bụng mà tiếp tục đối xử tốt với tôi.
Chỉ là bây giờ tôi mới tỉnh ngộ.
Anh chẳng qua chỉ đang nhẫn nhịn tôi.
Có lẽ anh hận tôi đến chết.
10
Sáng sớm hôm sau, tôi xuống lầu ăn sáng.
Dì giúp việc hỏi tôi:
“Tiểu Khương vẫn chưa về à?”
Tôi ngạc nhiên:
“Anh ấy ra ngoài rồi sao?”
“Trời còn chưa sáng đã đi chạy bộ rồi.”
Tôi ừ một tiếng, lòng chẳng để tâm.
“Hai đứa cãi nhau à? Trông cả hai đều không vui.”
“Anh ấy không vui sao?”
Tôi hỏi.
“Ôi, có lẽ dì nhìn nhầm thôi. Dù sao thằng bé ấy lúc nào cũng mang gương mặt lạnh lùng.”
Thật ra là vì anh vốn đã đen.
Nhưng câu đùa của dì lại khiến tôi bật cười.
Trước đây tôi đúng là rất ghét Khương Thức vì anh đen.
Anh cũng biết điều đó.
Có lần tôi thấy anh lén bôi kem chống nắng.
Tôi cười nhạo anh rằng có bôi bao nhiêu cũng vậy thôi.
Dù sao nhìn lâu rồi cũng thấy thuận mắt.
Khương Thức mang vẻ đẹp rất hoang dã.
Nhưng tính cách và khí chất lại kín đáo trầm ổn.
Sự tương phản mãnh liệt ấy đã cực kỳ thu hút từ khi anh mười sáu, mười bảy tuổi.
Chỉ là tôi sẽ không bao giờ nói cho anh biết.
Chaporia
Bình Luận (0)