11
Tôi và Khương Thức liên tiếp mấy ngày không gặp nhau nhiều.
Bởi vì tôi không còn bám lấy anh như trước nữa.
Tháng sau tôi sẽ đến công ty làm việc.
Tôi cũng dần trở nên bận rộn.
“Đang nghĩ gì thế?”
Người đối diện cười cười.
“Thất thần đến vậy sao?”
Bao nhiêu năm không gặp, Lý Thịnh Minh vẫn giống hệt trong ký ức của tôi.
Ôn hòa, dễ gần.
Khi cười, má phải có một lúm đồng tiền rất sâu.
Vừa về nước anh ấy đã tiếp quản công ty gia đình.
Mấy ngày nay để tìm hiểu công việc, tôi học hỏi anh ấy không ít.
Tôi nói:
“Món Thái ở đây rất chính gốc, ngon thật.”
“Em thích là được. Đầu bếp này từng làm ở nhà hàng Thái suốt hai mươi năm. Khi nào em muốn ăn, anh bảo ông ấy đến tận nhà nấu.”
Tôi thuận miệng đáp:
“Được thôi, thỉnh thoảng đổi vị cũng khá mới mẻ.”
“Thật ra tay nghề của anh cũng không tệ. Những năm ở nước ngoài gần như luyện thành đầu bếp luôn rồi. Hôm nào đến nhà chơi, anh nấu cho em ăn.”
Tôi đùa:
“Vậy em muốn một bàn Mãn Hán toàn tịch.”
Anh ấy cười:
“Vậy quyết định nhé, cuối tuần sau được không?”
Tôi chẳng khách sáo:
“Khi nào em muốn ăn sẽ báo anh.”
“Tất nhiên là được.”
Đang trò chuyện, tôi chợt nghe thấy có người gọi tên Khương Thức.
“Nhà hàng Thái này nổi tiếng lắm. Cuối cùng đội tranh biện của chúng ta cũng có thời gian tụ họp tử tế một lần, coi như chào mừng đàn em mới nữa.”
Tôi quay đầu nhìn lại.
Ánh mắt vừa lúc chạm phải ánh mắt của Khương Thức.
Nhóm họ có bảy người.
Nhưng cô gái đứng cạnh anh lại nổi bật đến mức khó có thể bỏ qua.
Cô ấy rất cao.
Gương mặt xinh đẹp và đầy sức sống.
Trông quen quá.
Hình như tôi đã gặp ở đâu rồi.
“Anh Khương, mau dẫn đàn em Mộng Khiết sang đây ngồi đi, anh đứng ngây ra đó làm gì vậy?”
Tim tôi chợt thắt lại.
Hoàng Mộng Khiết?
Chẳng phải đây là người từng xuất hiện trong giấc mơ của tôi sao?
Vậy mà thật sự có người này tồn tại.
Trong giấc mơ, Khương Thức và cô ấy mới là nhân vật chính.
Vì cô ấy mà anh hận tôi, oán tôi.
Còn tôi chỉ là nữ phản diện cay nghiệt độc địa trong câu chuyện.
Xem ra giấc mơ ấy…
Là thật.
Giữa ngày hè nóng bức, tôi lại cảm thấy lạnh từ đầu đến chân.
12
Khương Thức nói vài câu với bọn họ rồi một mình đi tới trước mặt tôi.
Anh lên tiếng:
“Tôi ngồi với bạn học một lát. Lúc em về thì gọi tôi, chúng ta cùng về nhà.”
Tôi vẫn chưa hoàn hồn nên không nói gì.
Ngược lại, Lý Thịnh Minh nhiệt tình chào hỏi anh:
“Đây là Khương Thức đúng không? Bao nhiêu năm không gặp, còn nhớ anh không?”
Khương Thức liếc nhìn anh ấy một cái.
“Không nhớ.”
Bầu không khí lập tức trở nên hơi gượng gạo.
Tôi lạnh nhạt nói:
“Tôi và Lý Thịnh Minh còn đi xem phim, không vội về nhà.”
Anh lại hỏi:
“Tôi có thể đi cùng không? Về muộn quá sẽ không an toàn.”
Tôi hơi ngạc nhiên.
Khương Thức từ trước đến nay luôn thuận theo tôi.
Chưa từng cãi lời.
Cũng chưa từng chủ động đưa ra yêu cầu.
Nhưng lúc này anh mím môi, trông vô cùng cố chấp.
Lý Thịnh Minh cười nói:
“Sẽ không có gì nguy hiểm đâu. Anh sẽ đưa em ấy về nhà. Bố mẹ em ấy cũng biết bọn anh đi cùng nhau.”
Thế nhưng Khương Thức vẫn nhìn tôi.
Chờ tôi lên tiếng.
Mãi một lúc sau tôi mới khó khăn thốt ra mấy chữ:
“Anh mau qua đó đi, mọi người đều đang đợi anh.”
Ánh mắt anh chợt siết lại.
“…Được.”
Chaporia
Bình Luận (0)