13
Rời khỏi nhà hàng, tôi lập tức bảo Lý Thịnh Minh đưa mình về nhà.
“Không đi xem phim nữa sao?”
Anh ấy hỏi.
“Hơi mệt.”
Tôi qua loa cho có lệ.
Anh ấy không hỏi thêm, cởi áo khoác ra khoác lên vai tôi.
“Buổi tối lạnh đấy, đừng để cảm.”
Tôi bật cười:
“Làm gì vậy? Em đâu còn dễ ốm như hồi nhỏ nữa.”
Anh ấy cũng cười theo:
“Anh lo mà. Em là Lâm Đại Ngọc nhỏ đấy.”
Hồi nhỏ người lớn rất thích lấy chuyện này ra đùa tôi, giờ nghe Lý Thịnh Minh nhắc lại, tôi không nhịn được cười.
“Anh đừng trêu em nữa.”
“Sợ em buồn nên chọc em cười thôi.”
Tài xế lái xe tới đỗ trước cửa.
Anh ấy mở cửa xe cho tôi.
Vừa ngồi lên xe, khóe mắt tôi bỗng lướt qua một bóng người.
Tôi quay đầu nhìn lại.
Lại là Khương Thức.
Không biết anh đã đứng bên cửa từ bao lâu rồi.
Lý Thịnh Minh nhìn theo ánh mắt tôi, giơ tay vẫy chào anh.
Cửa kính xe từ từ kéo lên.
Tôi thu hồi ánh mắt.
Trong đầu như đang chiếu lại từng khung hình trong giấc mơ.
Điều đáng sợ là tất cả đều khớp.
Trong mơ nói rằng tôi lợi dụng quyền thế và quan hệ của gia đình để chèn ép nữ chính mới bước chân vào xã hội.
Cuối cùng thân bại danh liệt, hộc máu mà chết.
Bố mẹ tôi cũng vì cái chết của tôi mà chỉ sau một đêm tóc bạc trắng, ngã bệnh không dậy nổi.
Sau đó Khương Thức và Hoàng Mộng Khiết sống hạnh phúc bên nhau.
Nực cười biết bao.
14
Ngày tổ chức lễ trưởng thành của tôi đúng vào kỳ nghỉ hè.
Rạng sáng, Khương Thư gọi điện đến đúng giờ chúc tôi sinh nhật vui vẻ.
Con bé này năm ngoái với thành tích đội sổ vẫn thi đỗ cùng trường với tôi.
Điểm số bình thường, nhưng kỹ năng giao tiếp thì hạng nhất.
Nó cùng vài người bạn lập một công ty thương mại điện tử, làm ăn phát đạt.
Khoản tiền đầu tiên kiếm được liền mua cho tôi cả một bức tường Labubu.
Có đôi lúc nó còn được lòng tôi hơn cả anh trai nó.
Mấy ngày trước tôi nhận được quà trưởng thành nó gửi tới.
Là cổ phần công ty của nó.
Bên đó sóng điện thoại kém, giọng nói nghe không rõ lắm.
“Cuối cùng cũng đợi được chị trưởng thành rồi. Muốn làm gì thì cứ đi làm đi. Em đang cưỡi voi ở Thái Lan nên không nói nhiều nữa.”
Tôi cạn lời.
“Nửa đêm em đi cưỡi voi?”
“Khách hàng theo đạo mà, em phải chiều theo sở thích của họ chứ.”
“Chú ý an toàn, có chuyện gì thì tìm chú Trần.”
“Biết rồi, cúp máy đây.”
“Đợi đã, chị hỏi em chuyện này.”
“Chuyện gì?”
“Anh trai em có phải đang yêu rồi không?”
Nó kinh ngạc liên hoàn bốn câu:
“Ai? Khương Thức? Yêu đương? Với ai cơ?”
Tôi giả vờ ngạc nhiên.
“Em không biết sao? Hình như là một đàn em của anh ấy, họ Hoàng.”
“Em chưa nghe nói bao giờ. Không thể nào đâu. Hai người cãi nhau à?”
“Không có. Chỉ là gần đây chị đột nhiên nghĩ thông một số chuyện.”
Tôi ủ rũ nói:
“Em có cảm thấy chị quá bá đạo với anh trai em không? Có phải chị là người rất tệ không?”
“Khoan đã khoan đã! Chị là Thịnh Ngữ Từ thật đấy à? Chị điên rồi hả? Ai hạ bùa chị thế? Chờ đó, em đi tìm một đại sư về ngay.”
Nó nói như bắn liên thanh:
“Em nói thật nhé, anh ấy chỉ thích chị đối xử với anh ấy như…”
Bên đó tín hiệu quá kém.
Tôi còn chưa nghe rõ thì cuộc gọi đã ngắt.
Tôi buồn bã thở dài.
Có lẽ tôi thật sự bị hạ bùa rồi.
Chaporia
Bình Luận (0)