15
Sáng sớm hôm sau, bố mẹ đưa người thân và bạn bè đến biệt thự Thác Nước ở ngoại ô nghỉ dưỡng.
Mùa hè nóng nực.
Người tới đây tránh nóng cũng rất đông.
Tôi không ngờ lại gặp Hoàng Mộng Khiết ở đây.
Cô ấy giống như cơn ác mộng kia vậy.
Khiến lòng tôi càng thêm ngột ngạt.
Cô ấy đang đứng nói chuyện với Khương Thức ở cách đó không xa.
Cả hai đều không phát hiện tôi đang trốn sau cây cột hành lang.
“Một lát nữa bọn em vào núi nhặt hạt óc chó, anh có đi không?”
“Các em đi đi. Hôm nay là sinh nhật cô ấy, nhà hàng vẫn chưa trang trí xong.”
“Ra là vậy. Đúng lúc câu hỏi lần trước anh hỏi em, em đã có câu trả lời rồi.”
Khương Thức khựng lại.
“Lần trước tôi quá nóng vội nên nói năng không suy nghĩ. Em đừng để trong lòng.”
Hoàng Mộng Khiết cười:
“Không sao đâu. Dù gì chúng ta cũng là cùng một đội mà.”
Câu hỏi gì?
Câu trả lời gì?
Nhưng cô ấy còn chưa kịp nói thì một giọng nam đầy cáu kỉnh đã vang lên.
“Hoàng Mộng Khiết! Mau qua đây giúp đi! Sao cô nói chuyện với ai cũng lắm thế hả?!”
Cô ấy quay đầu đáp một tiếng rồi nói:
“Vậy lát nữa gặp nhé. Em sẽ nói cho anh biết câu trả lời.”
“Cảm ơn.”
Khương Thức nói.
Tôi đứng sau cột hành lang.
Chợt nhớ trong giấc mơ từng nhắc đến việc Hoàng Mộng Khiết theo mẹ tái hôn đến gia đình mới.
Từ nhỏ phải sống nhờ người khác.
Thảo nào Khương Thức và cô ấy có nhiều chuyện để nói như vậy.
Có lẽ bọn họ đã tiến thêm một bước rồi.
Có thể Khương Thức đã tỏ tình với cô ấy.
Và cô ấy sẽ cho anh một đáp án khiến anh hài lòng.
Càng nghĩ, lòng tôi càng nghẹn lại.
Tôi quay người chạy thẳng về phòng.
Tôi hoàn toàn không ngờ lễ trưởng thành của mình lại là một cuộc thất tình.
Tôi thua hoàn toàn rồi.
Tôi có một ngàn cách phá hỏng tình cảm của bọn họ.
Đương nhiên cũng có một ngàn cách giữ Khương Thức ở bên mình.
Nhưng tôi không thể làm vậy.
Cũng sẽ không làm vậy.
16
Buổi tối, nhà hàng vô cùng náo nhiệt.
Lễ trưởng thành của tôi giống một chuyến nghỉ dưỡng của người lớn hơn.
Nói vài câu là lại quay về chuyện làm ăn.
Cả ngày hôm nay tôi hầu như không nói gì.
Nhìn ai cũng thấy phiền.
Thế mà vẫn có người không mời mà tới.
Người nhà họ Lê tới chúc mừng sinh nhật tôi.
Quà cáp đều đã chuẩn bị từ trước.
Mục đích không phải vì tôi.
Mà là muốn lấy lòng bố mẹ tôi.
Hoàng Mộng Khiết sống ở nhà họ Lê.
Quan hệ với con trai cả nhà họ Lê là Lê Thuật vẫn luôn không tốt.
Lê Thuật là một tên thiếu gia ăn hại.
Đương nhiên xem thường đứa con gái mà mẹ kế mang theo.
Trong bữa tiệc, thấy Hoàng Mộng Khiết ngồi một mình khá đáng thương, tôi liền bảo Khương Thức sang ngồi cạnh cô ấy.
“Hai người chẳng phải quen nhau sao? Sang ngồi với cô ấy đi. Lý Thịnh Minh sẽ ngồi cạnh tôi.”
Trong câu nói đó cũng mang theo vài phần giận dỗi.
Nhưng Khương Thức vậy mà thật sự đứng dậy đi sang.
Hoàng Mộng Khiết ghé sát nói gì đó với anh.
Khương Thức nghe rất chăm chú.
Lý Thịnh Minh ghé sát tai tôi nói nhỏ:
“Không vui thì đừng để cậu ta đi. Từ khi nào em rộng lượng thế?”
Tôi như con mèo bị giẫm phải đuôi.
“Em không vui lúc nào chứ?”
“Miệng sắp treo được cả ấm dầu rồi đấy, đại tiểu thư.”
Tôi không thèm để ý anh ấy.
“Em thích cậu ta đúng không?”
“Liên quan gì đến anh.”
Nhưng Lý Thịnh Minh đột nhiên lớn tiếng nói:
“Bố mẹ, con nhớ hồi nhỏ con với Ngữ Từ từng có hôn ước trẻ con đúng không?”
Mọi người đều bật cười.
“Con vẫn còn nhớ chuyện đó à? Vậy thì tốt quá.”
“Vậy hỏi Ngữ Từ xem còn nhớ không. Hôm nay con bé trưởng thành rồi, tự quyết định được.”
Lý Thịnh Minh cười nói:
“Hỏi em đấy.”
Tôi liếc nhìn Khương Thức.
Anh vẫn cúi đầu, không nhìn rõ biểu cảm.
Tôi tự giễu nói:
“Nhớ chứ. Sao có thể không nhớ được.”
Mọi người trêu chọc vài câu.
Sau bữa cơm, ai nấy đều vui vẻ đi đánh mạt chược, hát karaoke.
Khương Thức đi tới bên cạnh tôi.
Đưa cho tôi một hộp quà.
“Chúc mừng sinh nhật.”
Anh nói.
Bên trong là chiếc vòng tay do chính nhà thiết kế nước ngoài mà tôi yêu thích nhất thiết kế riêng cho tôi.
Còn có cả một bức thư viết tay chúc mừng.
Không biết anh đã liên hệ bằng cách nào.
Tôi không hỏi.
Cũng không đeo ngay.
Chỉ thờ ơ nói:
“Cứ để trong phòng tôi là được.”
Tôi quay sang nói với Lý Thịnh Minh:
“Đi thôi. Chẳng phải có thác nước ánh sáng sao?”
Khương Thức đột nhiên kéo tay áo tôi.
Rồi lại cuống quýt buông ra.
“Tôi… tôi có chuyện muốn nói với em.”
Tôi sợ anh nói ra những lời khiến mình đau lòng.
Vội vàng đáp:
“Để lát nữa rồi nói.”
Lý Thịnh Minh cười đầy ẩn ý.
“Bên kia trơn lắm. Nắm tay anh.”
Tôi kéo lấy cánh tay anh ấy rồi bỏ đi.
Chaporia
Bình Luận (0)