17
Thác nước ánh sáng về đêm quả thật có một vẻ đẹp rất riêng.
“Một lát nữa còn có màn bắn pháo hoa bên sông.”
Nhưng tôi chẳng có tâm trạng thưởng thức.
Chỉ muốn khóc.
Lý Thịnh Minh thở dài:
“Biết sớm thằng nhóc đó là tai họa, anh đã không chủ quan như vậy.”
“Liên quan gì tới anh?”
Tôi lau nước mắt.
“Ôi nhẹ tay thôi, mặt đỏ hết rồi.”
Đầu ngón tay mềm mại của anh ấy khẽ chạm lên mặt tôi.
Lau đi nước mắt cho tôi.
Tôi càng khóc dữ hơn.
Như đổ đậu khỏi ống tre, lách tách nói hết mọi thứ.
“Em xấu xa lắm sao? Tại sao em lại là phản diện chứ? Tính khí em đúng là không tốt, nhưng em đang cố thay đổi mà. Em nói chuyện cũng không khó nghe như trước nữa.”
Lý Thịnh Minh vừa dỗ dành vừa lau nước mắt cho tôi.
Tôi nghẹn ngào nói ra tất cả tâm sự.
“Em không nên bắt nạt Khương Thức. Em biết mình sai rồi. Em không muốn anh ấy ghét em, không muốn anh ấy không vui. Cho nên nếu ở bên ai anh ấy cảm thấy hạnh phúc, em nhất định sẽ để anh ấy đi.”
Càng nói tôi càng đau lòng.
Nước mắt nước mũi đều chùi hết lên áo Lý Thịnh Minh.
Anh ấy nhẹ nhàng vỗ vai tôi.
“Nghe em nói vậy, là cậu ta thích người khác sao?”
Tôi vừa khóc vừa gật đầu.
“Sao có thể chứ? Anh nhìn ra được, trong mắt cậu ta chỉ có em.”
“Hả?”
Tôi ngẩng đầu lên với đôi mắt đẫm lệ.
“Hồi nhỏ mỗi lần anh đến nhà chơi với em, cậu ta đều như bóng ma bám theo phía sau. Địch ý với anh lớn đến mức đáng sợ. Khi đó cậu ta còn nói với anh một câu.”
“Câu gì?”
Tôi vội vàng hỏi.
Lý Thịnh Minh bỗng bật cười.
“Cậu ta nói với anh rằng, anh chăm sóc cô ấy không bằng tôi chăm sóc cô ấy. Lúc đó anh còn tưởng cậu ta dùng từ sai vì học văn không tốt. Không ngờ cậu ta thật sự nghĩ như vậy.”
Tôi sững sờ.
Còn chưa kịp hỏi thêm thì đột nhiên nghe thấy tiếng gào giận dữ vang lên không xa.
“Cô có nhiều chuyện để nói với cái tên Khương Thức đó đến thế sao?!”
Tôi và Lý Thịnh Minh đồng thời quay đầu lại.
Chỉ thấy Lê Thuật đang gào thét với Hoàng Mộng Khiết.
“Hắn chỉ là đứa con nuôi nhà họ Thịnh! Thứ không lên được mặt bàn! Cô muốn lấy lòng ai thì cũng chọn nhầm người rồi!”
Tôi còn chưa kịp lau nước mắt đã lao tới như bay.
Lớn tiếng mắng:
“Không lên được mặt bàn là anh mới đúng! Có loại rác rưởi như anh, bảo sao việc làm ăn của nhà họ Lê ngày càng sa sút!”
Lê Thuật giật mình.
Nhưng vẫn không chịu thua:
“Thịnh Ngữ Từ! Cô dựa vào đâu mà coi thường người khác?”
“Anh là loại người gì thì nhìn ai cũng thành loại người đó. Nếu cái miệng anh còn không sạch sẽ, tôi tuyệt đối sẽ không khách sáo.”
“Ai mà không biết Khương Thức chỉ là món đồ nuôi trong nhà cô để làm bạn cùng cô. Cũng chỉ có loại người như hắn mới xứng với đứa con riêng do người phụ nữ tái hôn mang tới.
”
Cơn giận trong tôi lập tức bùng lên tận trời.
Tôi giơ tay tát anh ta một cái.
“Im miệng cho tôi!”
“Cô dám đánh tôi?! Đồ đàn bà đê tiện!”
“Đánh chính là cái đồ đê tiện như anh đấy!”
Khung cảnh lập tức hỗn loạn.
Màn pháo hoa cũng đúng lúc bắt đầu.
Ngay giây tiếp theo.
Lê Thuật bay ra ngoài như một quả pháo hoa.
Theo đúng nghĩa đen.
Anh ta bị đánh văng ra xa ba mét trước mặt tôi.
Ngã xuống đất không đứng dậy nổi.
“Đau không?”
Khương Thức chạy đến rất gấp.
Hơi thở còn chưa ổn định đã nắm lấy bàn tay vừa tát Lê Thuật đến đỏ lên của tôi.
Dưới bầu trời đầy pháo hoa.
Tôi không rõ vì sao mình lại bật khóc nức nở.
18
Tuổi mười tám của tôi kết thúc trong màn pháo hoa hỗn loạn ấy.
Bởi vì sau đó tôi khóc đến ngất đi.
Trong mơ là một màn đen kịt.
Bên tai vang lên tiếng ong ong không ngừng.
Từng hàng bình luận màu trắng lướt qua trước mắt tôi.
“Viết fanfic thì tự chơi trong khu của mình không được à? Cứ phải đăng lên quảng trường để phá CP chính thức, làm fan nguyên tác thấy ghê tởm sao?”
“Nam chính sao có thể thích Hoàng gì đó được? Chỉ là nhân vật qua đường thôi mà. Rốt cuộc kẻ nào não úng nước lại đi hại cặp thanh mai trúc mã ngọt ngào của chúng tôi thế?”
“Tác giả fanfic này đúng là gu kỳ lạ.”
“Mấy người ship nữ chính với nam phụ cũng tránh xa đi. Chỉ có CP “Thịnh Thức” của chúng tôi mới là chân ái, đây mới là CP chính thức!”
Thịnh Thức?
Ai vậy?
Tôi và Khương Thức sao?
Sau khi đọc hết toàn bộ bình luận, tôi bỗng hiểu ra.
Hóa ra giấc mơ trước đó của tôi là fanfic do người khác viết.
Tôi và Khương Thức mới là nhân vật chính của nguyên tác.
Mọi thứ giống như một giấc mộng dài.
Sống mũi tôi cay cay.
Tôi tỉnh lại.
Một vòng người đang đứng quanh giường bệnh của tôi.
“A Di Đà Phật, cuối cùng cũng tỉnh rồi.”
Bố mẹ lau nước mắt, dịu giọng hỏi:
“Có chỗ nào không thoải mái không? Bác sĩ sắp tới rồi. Con nói chuyện được chứ?”
Tôi ngồi dậy, an ủi họ:
“Đừng khóc mà. Con chỉ ngủ một giấc thôi, không có gì khó chịu cả.”
May mà sau khi mấy bác sĩ tới kiểm tra đều nói cơ thể tôi không có vấn đề gì.
Chỉ là phải tránh cảm xúc dao động quá mạnh.
Chú Lý nói:
“Đều tại thằng nhóc nhà họ Lê đó. Sau này tránh xa nhà họ đi, xui xẻo quá.”
“Đúng vậy. Đứa nhỏ vẫn luôn khỏe mạnh, bao nhiêu năm rồi mới dọa người như thế.”
Tôi nhìn sang Khương Thức đang đứng trong góc phòng.
Vừa lúc chạm phải ánh mắt vẫn luôn dõi theo tôi của anh.
Nỗi đau lòng và lo lắng trong mắt anh hiện rõ không sót chút nào.
“Về nhà thôi.”
Tôi nói.
Chaporia
Bình Luận (0)