Chờ Ly Hôn/Chương 19C. 19
20px

“Cả đời không được trở về cố quốc.”

“Thẩm cô nương và Triêu Dương công chúa thân thiết như vậy.”

“Đến lúc đó.”

“Chi bằng làm đằng thiếp cùng gả sang đó đi.”

Trong giọng nói còn mang theo vài phần trêu chọc.

Ta chỉ nghiêng đầu.

Nhìn hắn.

“Đoan Vương điện hạ.”

“Người làm sao có thể chắc chắn.”

“Hoàng vị nhất định sẽ rơi vào tay mình?”

Nghe vậy.

Đoan Vương bật cười lớn.

“Phụ hoàng hiện giờ chỉ còn lại một mình bổn vương là hoàng tử.”

“Không truyền ngôi cho bổn vương.”

“Chẳng lẽ lại truyền cho hoàng muội sao?”

“Thẩm cô nương.”

“Ngươi và Triêu Dương sinh ra là nữ tử.”

“Địa vị vốn đã thấp kém.”

“Dù có giãy giụa thế nào.”

“Những thứ bổn vương sinh ra đã có.”

“Các ngươi đời đời kiếp kiếp cũng không thể có được.”

“Thật sao?”

Ta chớp mắt.

“Nhưng nếu điện hạ biến thành một cái xác chết…”

“Thì còn tranh thế nào đây?”

36

Đoan Vương đột nhiên trợn to hai mắt.

Dường như muốn nói gì đó.

Nhưng chỉ trong nháy mắt.

Cổ họng hắn đã sưng phồng lên.

Không thể phát ra âm thanh.

Hắn cố gắng hít thở.

Thế nhưng lồng ngực trống rỗng như sắp nổ tung.

Hắn ngẩng đầu.

Kinh hãi nhìn về phía ta.

Ta rải nốt phần bột hoa Mạn Đà La còn lại trong lòng bàn tay lên đầu hắn.

“Đây là bột hoa Mạn Đà La.”

“Cũng là thứ mà Đoan Vương điện hạ sợ nhất.”

“Chỉ cần nửa khắc.”

“Là đủ lấy mạng điện hạ.”

“Điện hạ có phải đang tò mò.”

“Vì sao ta biết chuyện này không?”

Bột hoa Mạn Đà La cực kỳ hiếm thấy.

Cho nên chuyện Đoan Vương dị ứng với nó.

Trong cung gần như không ai biết.

Nhưng ta đã làm phu thê với hắn mấy chục năm trong mộng.

Để khiến ta tin rằng đó là một lần sống lại chân thật.

Lý Cảnh Hành đã bắt lão đạo dệt nên mọi thứ chân thực đến cực điểm.

Trong mộng.

Chúng ta là đôi phu thê ân ái.

Ta từng hạ lệnh nghiêm cấm xuất hiện bất kỳ bột hoa Mạn Đà La nào trong hậu cung.

Khi giấc mộng thay đổi.

Ta bỏ ra số tiền lớn.

Mua loại phấn này từ một thương nhân du phương.

Âm thầm mang theo bên người.

Ta biết.

Đoan Vương đa nghi thành tính.

Nhất định sẽ triệu kiến riêng ta.

Ngay từ khoảnh khắc bước vào Cảnh Hòa điện.

Bột hoa trong lòng bàn tay ta.

Đã theo gió tản ra khắp nơi.

Một hiện thực đẫm máu.

Cộng thêm ba giấc mộng.

Lại trở thành trợ lực lớn nhất giúp ta loại bỏ ba vị hoàng tử.

Đoan Vương không thể nói nổi một lời.

Chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề.

Cùng đôi môi tím tái.

Đã đến lúc rồi.

Ta lập tức kinh hô:

“Mau tới đây!”

“Điện hạ hình như phát bệnh hen suyễn rồi!”

Thành công đánh lạc hướng toàn bộ thái y.

Ý thức của Đoan Vương gần như tan rã.

Chỉ còn bản năng mấp máy môi.

Cố gắng nói ra hung thủ hại mình.

Mong thái y có thể cứu hắn.

“Mạn… Mạn…”

Thái y hoàn toàn không hiểu.

Ta bước lên phía trước.

Khóc đến đau lòng:

“Điện hạ bệnh nặng như vậy.”

“Sao các vị thái y còn chậm chạp thế?”

“Các vị viện phán đại nhân mau sắc thuốc đi!”

Toàn thân Đoan Vương run dữ dội.

Khó nhọc giơ tay lên.

Tròng mắt như muốn lồi ra ngoài.

Hắn nhìn chằm chằm vào ta.

Muốn nói cho tất cả mọi người biết.

Chính ta là kẻ giết hắn.

Nhưng không ai hiểu được ý hắn.

Các thái y đã bắt đầu sai người sắc thuốc.

Chỉ tiếc.

Thuốc trị hen còn chưa kịp nấu xong.

Hai tay Đoan Vương đã hoàn toàn buông thõng xuống.

Từ đó.

Dưới gối bệ hạ.

Chỉ còn lại một mình Triêu Dương công chúa.

Nhưng nếu bệ hạ lại tuyển tú nhập cung.

Tiếp tục khai chi tán diệp thì sao?

Ngay đêm hôm ấy.

Một tên tiểu thái giám không biết sống chết.

Xông vào tẩm điện của bệ hạ.

Vị đế vương đang bệnh nặng.

Sau khi nghe tin Đoan Vương qua đời.

Đến lúc bình minh ló dạng.

Cuối cùng cũng nuốt xuống hơi thở cuối cùng.

Các đại thần đồng loạt quỳ trước triều đường.

Không ngừng bàn tán.

Bệ hạ không còn hoàng tử nào.

Vậy giang sơn xã tắc này.

Rốt cuộc nên giao cho ai kế thừa?

Ánh bình minh xuyên qua tầng mây.

Mặt trời từ từ mọc lên.

Phủ lên người Triêu Dương công chúa một tầng hào quang mờ ảo.

“Dưới gối phụ hoàng.”

“Chẳng phải vẫn còn có bổn cung sao?”

Ngụy Thái phó kinh hãi thất sắc.

“Nhưng công chúa là thân nữ nhi.”

“Sao có thể đăng cơ xưng đế được?”

Ta ngẩng đầu.

Khó hiểu hỏi:

“Đều là hài tử của bệ hạ.”

“Vì sao hoàng tử có thể kế thừa đại thống.”

“Mà công chúa lại không thể?”

“Hay là…”

“Thái phó đại nhân muốn để nhi tử của mình kế vị?”

Vị lão Thái phó tuổi đã cao lập tức hoảng hốt quỳ xuống.

Liên tục dập đầu:

“Lão thần không dám!”

Trong khoảnh khắc.

Toàn bộ đại điện lặng ngắt như tờ.

Mọi người nhìn nhau.

Không ai nói nên lời.

Chỉ có một mình ta quỳ xuống trước mặt Triêu Dương công chúa.

Cất cao giọng:

“Thỉnh công chúa đăng cơ!”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...