Phụ thân phản ứng cực nhanh.
Lập tức quỳ theo.
Lớn tiếng hô vang:
“Thỉnh công chúa đăng cơ!”
Ngay sau đó.
Ngày càng nhiều đại thần nối tiếp quỳ xuống.
Âm thanh đồng thanh vang vọng khắp đại điện.
Cho đến khi tất cả mọi người đều chấp nhận hiện thực này.
Triêu Dương công chúa từng bước từng bước.
Bước lên ngôi vị mà nàng hằng mong ước.
Bước lên đế vị thuộc về chính mình.
37
Lần này.
Giấc mộng Hoàng Lương vừa giả đến đáng yêu.
Lại chân thật đến đáng sợ.
Giả.
Là bởi ta thật sự đã phò tá Triêu Dương công chúa trở thành đế vương.
Thật.
Là bởi ta đã sống ở nơi này mấy chục năm.
Vậy mà vẫn không tìm ra bất cứ thứ gì không phù hợp với hiện thực.
Trước kia.
Là không cảm nhận được đau đớn.
Là ngọn nến cháy ánh lục âm u.
Là những đứa trẻ có thể nhìn thấy dáng vẻ thê thảm khi ta chết.
Còn đời này.
Ta tìm kiếm suốt bao năm.
Vẫn không tìm ra bất cứ bằng chứng nào chứng minh bản thân đang ở trong giấc mộng Hoàng Lương.
Lão đạo ấy rõ ràng đã gần cạn kiệt thọ nguyên.
Vậy mà vẫn có thể tạo ra một giấc mộng chân thật đến vậy.
Quả nhiên.
Ta đã đánh giá thấp ông ta.
Giấc mộng này.
Thật sự quá mức kinh thế hãi tục.
Sau khi Triêu Dương công chúa đăng cơ.
Ta không vội tìm chết để thoát khỏi giấc mộng.
Mà trở về nhà ngoại ở Thái Thương.
Tại nơi đó.
Ta lập nữ đường.
Mở khoa cử dành cho nữ tử.
Đây là trọng trấn vận tải đường thủy.
Mỗi ngày người đến người đi không ngớt.
Chuyện nữ tử có thể đọc sách.
Sẽ được truyền đi xa hơn nữa.
Kể từ đó.
Sẽ không còn những tài nữ mười mấy tuổi phải gả làm thiếp.
Những bài thơ, bài phú do chính mình viết ra.
Lại bị mang tên phu quân.
Trở thành bàn đạp cho phu quân bước lên cao.
Cũng sẽ không còn những nữ tử bị gạt khỏi học đường.
Chỉ có thể trông mong nhìn qua khe cửa.
Dùng móng tay bấm lên cánh tay.
Tạo thành từng vết hình trăng lưỡi liềm.
Để ghi nhớ những con chữ mình lén nhìn thấy.
Ta sống thêm mấy chục năm.
Sống đến khi tuổi già sức yếu.
Ngày thọ chung chính tẩm.
Bệ hạ ôm lấy ta.
Khóc đến không thành tiếng.
Ta chỉ mỉm cười.
Nhẹ giọng an ủi vị nữ đế đầy nếp nhăn ấy:
“Bệ hạ đừng quá đau lòng.
”
“Sau khi thần chết.”
“Vẫn còn có việc phải làm.”
“Đây là giấc mộng khiến thần sống thống khoái nhất trong tất cả những giấc mộng.”
Đợi sau khi chết.
Thoát khỏi giấc mộng này.
Ta vẫn phải tiếp tục đối đầu với Lý Cảnh Hành.
Tiếp tục tìm kiếm sơ hở trong từng giấc mộng Hoàng Lương.
Quay về hiện thực.
Báo thù cho hơn một trăm mạng người của Thẩm gia đã chết oan.
Bệ hạ ôm chặt lấy ta.
Khóc nghẹn ngào:
“Tất cả đều là thật.”
“Làm gì có giấc mộng nào chứ?”
“Đồng tâm như lan.”
“Ý hợp như ngọc.”
“Thiên hạ nữ tử.”
“Đều sẽ mãi mãi ghi nhớ tên của ngươi.”
Ta chợt nhớ tới.
Trước đây bệ hạ từng hỏi ta:
“Thẩm tướng.”
“Vì sao ngươi lại gan lớn như vậy?”
“Dường như trên đời này không có chuyện gì khiến ngươi sợ hãi.”
“Chính lệnh của trẫm nhiều lần khó lòng thực thi.”
“Đều là ngươi đứng giữa triều đình.”
“Khẩu chiến với quần thần.”
“Thậm chí còn rút kiếm đối mặt.”
“Ngươi thật sự giống như ông trời phái xuống giúp trẫm hoàn thành đại nghiệp.”
Ta chưa từng nói cho bệ hạ biết.
Rằng đây chỉ là một giấc mộng của ta.
Trong mộng.
Đương nhiên ta sẽ can đảm hơn rất nhiều.
Không có bất kỳ điều gì phải kiêng dè.
Phụ thân lấy ta làm niềm kiêu hãnh.
Đích thân khuyến khích các muội muội đi thi nữ quan.
Mẫu thân lấy của hồi môn của mình.
Mở nữ đường khắp kinh thành.
Thẩm gia chúng ta đứng vững không ngã.
Vinh hiển cả một đời.
Những nữ tử đầu tiên từ nữ học Thái Thương bước vào triều làm quan.
Đều lấy ta làm tấm gương.
Cơn buồn ngủ dần kéo tới.
Ta mỉm cười.
Chậm rãi nhắm mắt.
Ý thức dần trở nên hỗn độn.
Ta lặng lẽ chờ đợi.
Chờ tiếng chuông Tam Thanh và đại hồng chung vang lên.
Nhưng…
Không có gì cả.
Chỉ có một tiếng chuông tang ngân dài.
Đó là nghi lễ chỉ dành cho lúc đế vương băng hà.
Thế nhưng.
Nữ đế lại dành nó cho ta.
Ngay trước khi hoàn toàn mất đi ý thức.
Ta nghe thấy bệ hạ ghé bên tai mình.
Nhẹ nhàng nói một câu:
“Thẩm tướng.”
“Chính ngươi đã mở ra cho thiên hạ nữ tử và cho trẫm một con đường chưa từng có ai đi qua.”
“Người đời sau.”
“Sẽ mãi mãi ghi nhớ ngươi.”
Chaporia
Bình Luận (0)