10
Giang Miên Tình nói không sai.
Giang Yến Thành quả thật nấu một bàn đồ ăn ngon.
Tôi nhìn cháo hải sản tôm nõn, xíu mại gạch cua, cùng ba món mặn kèm theo trên bàn ăn mà rơi vào trầm tư.
Đều là những món tôi thích ăn.
Giang Yến Thành từng đi nước ngoài thi đấu, được huấn luyện ở đó, sau khi về thì rất có hứng thú với việc nấu nướng.
Anh ấy rất thông minh, học cái gì cũng nhanh hơn người khác.
Ngay cả nấu ăn cũng ngon hơn cả đầu bếp trong nhà.
Nhưng anh ấy chưa bao giờ nấu cho tôi ăn.
Tại sao tự nhiên anh ấy lại sẵn sàng vào bếp thế này?
Tôi cay đắng nghĩ.
Chắc chắn là vì Giang Miên Tình đã về.
Tôi chỉ được hưởng sái thôi.
Em gái ruột và em gái hờ, rốt cuộc vẫn khác nhau.
Đúng vậy, Giang Miên Tình xinh đẹp lại dịu dàng.
Ai mà không thích chứ?
Tôi cùng Giang Miên Tình ngồi cạnh nhau, dùng thìa múc một thìa cháo hải sản tôm nõn, ung dung ăn.
Giang Yến Thành đặt một tờ menu trước mặt tôi:
“Trên này đều là những món anh biết nấu.”
“Em muốn ăn món gì cứ bảo anh, anh nấu cho em.”
Không biết có phải là ảo giác của tôi không.
Ánh mắt anh ấy nhìn tôi lại có chút dịu dàng.
Tôi cau mày, đẩy tờ menu ra xa:
“Đưa cho chị Miên Tình là được rồi, em không cần.”
“Dù sao ăn xong bữa này em cũng sẽ về lại nơi em nên về.”
Giang Yến Thành khựng lại, trong mắt xẹt qua một tia ảm đạm.
Giang Miên Tình chú ý tới quầng thâm nhàn nhạt dưới mắt Giang Yến Thành, tiện miệng hỏi: “Tối qua anh ngủ không ngon à.”
Giang Yến Thành ngồi xuống cạnh tôi:
“Ừm, bạn gái dạo này đang đòi chia tay.”
“Anh phải ngoan ngoãn nghe lời mới dỗ dành được.”
Giang Miên Tình bật cười, trêu chọc:
“Không ngờ người trông lạnh lùng như anh mà cũng biết yêu đương cơ đấy.”
“Em nghe nói, ép một người đàn ông phải cúi đầu bằng cách chia tay thì chẳng khác nào đóng hết các cửa ra vào và cửa sổ, chỉ chừa lại một cái lỗ chó.”
Giang Yến Thành nhìn tôi, cười như không cười: “Vậy anh không những phải chui cho nhanh, mà còn phải cắn chết những con chó khác.”
Sợ hãi làm cơ thể tôi hơi cứng đờ.
Tôi lùa nhanh miếng cháo cuối cùng, bỏ bát đũa xuống.
“Em ăn no rồi, em về trước đây.”
Giang Yến Thành lập tức hoảng hốt, kéo tay tôi lại.
“Giang Ninh, đợi đã.”
“Đừng về nữa, tiếp tục ở lại đây đi, đây cũng là nhà của em.”
Tôi bỗng thấy nực cười.
“Anh đang bố thí cho tôi đấy à?”
“Giang Yến Thành, anh tưởng tôi là người anh gọi thì đến đuổi thì đi sao?”
“Anh bảo tôi cút tôi liền cút, anh bảo tôi về tôi liền về?”
“Ngại quá, tôi mặt mỏng, tôi không phải là em gái của anh, tôi không xứng ở lại nhà họ Giang.”
Mặt Giang Yến Thành trắng bệch.
Tôi không thèm để ý đến anh ta nữa, xoay người bỏ đi.
Giang Miên Tình thở dài:
“Em đã bảo anh từ sớm rồi, đừng có nói những lời nặng nề như thế.”
“Ngôn từ có tính sát thương, rất nhiều lời nói ra rồi là không thể vãn hồi được.”
“Dù sao hai người cũng sống cùng nhau hơn hai mươi năm, em không hiểu tại sao anh lại phải khắc nghiệt với em ấy như vậy.”
Giang Yến Thành tuyệt vọng nhìn bóng lưng tôi rời đi, từ từ nắm chặt tay lại:
“Đúng vậy, là do anh tự làm tự chịu.”
“Anh đã tự đánh mất người mình quan tâm nhất rồi.”
11
Dạo này không biết Giang Yến Thành uống lộn thuốc gì.
Anh ta thường xuyên xách hộp giữ nhiệt đến tìm tôi.
“Ninh Ninh, anh thấy em ngày nào cũng gọi đồ ăn ngoài, ăn thế không tốt cho sức khỏe.”
“Anh làm cho em mấy món, em nếm thử xem.”
Quá dị thường, quá sức dị thường.
Mỗi lần thấy anh ta tôi cứ như thấy ma:
“Anh đừng có mang cơm cho tôi nữa, anh lấp liếm tính làm người tốt kiểu gì anh có biết không?”
Mỗi lần Giang Yến Thành mang cơm cho tôi xong về đến nhà mới gửi tin nhắn cho tôi:
[Xin lỗi bảo bối, anh đến muộn.] [Hôm nay anh cũng đi đưa cơm cho em gái anh.]Tôi hờ hững hỏi lại: [Trước đây ít nghe anh nhắc đến em gái nhỉ, có phải anh ghét cô ấy không.]
Anh ta im lặng rất lâu:
[Không, anh không ghét em ấy.] [Anh chỉ là… sĩ diện.]Hờ, anh ta không ghét tôi á?
Lừa ma chắc.
Sau khi vào học năm ba.
Tôi nhanh chóng dọn vào ký túc xá.
Bạn cùng phòng hỏi tôi: “Sao rồi, tiến triển với người yêu trên mạng đến đâu rồi?”
“Có định gặp mặt ngoài đời không? Tới bước nào rồi?”
Tôi lắc đầu: “Tao định chia tay với anh ta.”
Bạn tôi ngẩn ra:
“Không thể nào, rõ ràng trước đây mày thích anh ta thế cơ mà, ngày nào cũng ôm điện thoại cười ngu ngơ.”
“Mày thành thật khai báo đi, có phải gặp mặt rồi mới thấy anh ta xấu trai lắm không.”
Giang Yến Thành không xấu.
Nói thật, từ nhỏ đến lớn, tôi chưa từng gặp ai đẹp trai hơn anh ta.
Hồi bé tôi bám dính lấy anh ta như vậy, có lẽ cũng vì từ nhỏ tôi đã mê cái đẹp.
Haizz.
Người đẹp trai ngời ngời thế này, sao lại mọc ra cái miệng chê bai người khác thế không biết.
Nhưng đây quả là một lý do không tồi, đỡ mất công tôi tự tìm cớ.
Tôi dứt khoát thừa nhận: “Đúng vậy, anh ta xấu lắm.”
Bạn tôi thở dài một tiếng: “Quả nhiên hẹn hò qua mạng nhiều rủi ro, gặp mặt ngoài đời phải cẩn thận.”
Nó vỗ vỗ vai tôi: “Không sao, tối nay chúng ta đi tham gia tiệc giao lưu với khoa Luật bên cạnh, đến lúc đó mày đi cùng tao.”
“Lần này chúng ta không yêu đương qua mạng nữa, chúng ta kiếm một anh chàng trong trường yêu đương ngọt ngào cho bõ.”
Tôi gật đầu: “Không thành vấn đề.”
Chaporia
Bình Luận (0)