“Cảm ơn mẹ.”

Tay bà khựng lại.

Một lát sau, bà cố tỏ ra ghét bỏ:

“Đang ở cữ đừng khóc, hại mắt.”

Nhưng tôi nhìn thấy khóe mắt bà cũng đỏ lên.

Hai tháng sau, tôi cuối cùng cũng được về nhà.

Biệt thự nhà họ Hoắc thay đổi hoàn toàn.

Phòng trẻ em mở rộng thành cả một tầng.

Năm chiếc nôi xếp thành hàng.

Mỗi nôi treo một tấm bảng nhỏ.

Đại Bảo.

Nhị Bảo.

Tam Bảo.

Tứ Bảo.

Ngũ Bảo.

Tên chính thức còn chưa đặt.

Bởi vì nhà họ Hoắc vì chuyện đặt tên mà cãi nhau suốt ba tháng.

Ông cụ muốn dùng chữ trong gia phả.

Mẹ chồng muốn tên nghe mềm mại một chút, đừng giống mấy ông chủ tịch nhỏ.

Hoắc Diên muốn đơn giản dễ viết.

Tôi chỉ có một yêu cầu:

“Đừng đặt tên nào mà sau này đi học bị bạn bè cười.”

Kết quả cả nhà họp ba lần vẫn chưa thống nhất.

Cuối cùng tôi đập bàn quyết định:

“Bốc thăm.”

Tất cả mọi người: “…”

Tôi vừa sinh năm đứa.

Tôi có quyền.

Thế là năm cái tên được quyết định bằng cách bốc thăm.

Hoắc Cẩn An.

Hoắc Cẩn Bình.

Hoắc Cẩn Chiêu.

Hoắc Cẩn Dục.

Hoắc Cẩn Ninh.

Nghe cũng không tệ.

Ít nhất không ai tên Hoắc Phát Tài hay Hoắc Quý Tử.

Tôi rất hài lòng.

Cuộc sống sau khi có năm đứa bé giống như chiến tranh.

Dù có y tá và người giúp việc, trong nhà vẫn ngày nào cũng náo nhiệt.

Đứa này vừa khóc xong, đứa kia lại tỉnh.

Đứa kia vừa ngủ, đứa nọ lại đòi ăn.

Mẹ chồng từ một phu nhân hào môn tinh tế biến thành tổng chỉ huy quân sự.

“Bình sữa số một đâu?”

“Khăn của Tam Bảo không được dùng cho Ngũ Bảo!”

“Hoắc Diên, con đứng ngốc ở đó làm gì? Bế con đi!”

Hoắc Diên từ tổng giám đốc lạnh lùng biến thành ông bố bỉm sữa tay chân luống cuống.

Lần đầu tiên anh thay tã cho Đại Bảo, mặt nghiêm túc như đang ký hợp đồng nghìn tỷ.

Tôi nằm trên ghế nhìn anh.

“Hoắc tổng, dự án này khó không?”

Anh không ngẩng đầu.

“Khó hơn mua lại công ty.”

Tôi cười tới mức vai run.

Anh thay xong tã, vừa thở phào thì Đại Bảo lập tức tè lên tay anh.

Hoắc Diên: “…”

Tôi: “…”

Mẹ chồng đi ngang qua, lạnh lùng bình luận:

“Đáng đời. Hồi nhỏ con cũng tè lên người mẹ như vậy.”

Hoắc Diên ngẩng đầu.

“Mẹ, chuyện này không cần truyền đời.”

Mẹ chồng hừ một tiếng.

“Bây giờ con biết mẹ vất vả rồi chứ?”

Hoắc Diên nhìn tôi.

Sau đó rất nghiêm túc nói:

“Biết rồi.”

Tôi vốn đang cười, nghe anh nói vậy lại hơi mềm lòng.

Anh đi tới bên cạnh tôi, cúi đầu hôn nhẹ lên trán tôi.

“Cũng biết em vất vả hơn.”

Mẹ chồng đứng bên cạnh ho khan.

“Ban ngày ban mặt, chú ý ảnh hưởng.”

Tôi đỏ mặt.

Hoắc Diên bình tĩnh đáp:

“Con hôn vợ con, ảnh hưởng ai?”

Mẹ chồng cầm khăn sữa ném anh.

“Ảnh hưởng tới mẹ!”

Ngày tháng trôi qua trong tiếng khóc trẻ con và tiếng cười.

Nhà họ Hoắc vốn quạnh quẽ, bây giờ náo nhiệt tới mức chim sẻ ngoài vườn cũng không dám đậu lâu.

Ông cụ Hoắc mỗi ngày đều chống gậy tới nhìn chắt.

Ban đầu ông còn cố giữ hình tượng uy nghiêm.

Nhưng không được ba ngày đã bị phá vỡ.

Bởi vì Tứ Bảo chỉ cần ông cụ bế là cười.

Ông cụ lập tức bị nụ cười không răng ấy thu phục.

Từ đó về sau, trong túi áo ông lúc nào cũng có lục lạc.

Một vị chủ tịch lão làng từng khiến thương trường run rẩy, bây giờ ngày ngày ngồi trước nôi lắc đồ chơi.

Hình ảnh quá đẹp.

Tôi không dám nhìn nhiều.

Nửa năm sau, sức khỏe của tôi hồi phục khá tốt.

Hoắc Diên tổ chức tiệc trăm ngày muộn cho năm đứa bé.

Lần này khách mời rất đông.

Nhưng an ninh cũng rất nghiêm.

Những người từng gây chuyện đều không có tư cách bước vào.

Chu Nhã Cầm nhiều lần gửi lời muốn tới xin lỗi, mẹ chồng đều từ chối.

Lý Mộng sau khi ly hôn cũng biến mất khỏi giới.

Hoắc Cảnh mất hỗ trợ từ tập đoàn, công ty phá sản.

Nghe nói anh ta nhiều lần muốn tìm Hoắc Diên cầu tình.

Nhưng ngay cả tầng một Hoắc thị cũng không vào được.

Bữa tiệc trăm ngày diễn ra rất long trọng.

Năm đứa bé mặc đồ giống nhau, nằm thành một hàng.

Khách khứa tới chúc mừng, ai cũng khen nhà họ Hoắc có phúc.

Lần này mẹ chồng không nổi giận.

Bà chỉ mỉm cười nói:

“Phúc lớn nhất của nhà họ Hoắc là cưới được Đường Đường.”

Một câu nói khiến toàn bộ ánh mắt đổ dồn về phía tôi.

Tôi hơi ngượng.

Hoắc Diên đứng bên cạnh, nắm tay tôi.

Anh thấp giọng nói:

“Mẹ nói đúng.”

Tôi liếc anh.

“Hoắc tổng hôm nay miệng ngọt vậy?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...