Anh đáp:

“Vì nói thật.”

Tôi không nhịn được cười.

Giữa bữa tiệc, ông cụ Hoắc chính thức công bố cổ phần tôi nắm giữ.

Đồng thời tuyên bố thành lập quỹ riêng cho năm đứa bé.

Nhưng điều khiến mọi người kinh ngạc nhất là:

Quỹ của năm đứa bé phải chịu sự giám sát của tôi.

Trước khi tôi đồng ý, không ai được động tới.

Kể cả Hoắc Diên.

Cả sảnh xôn xao.

Có người nhỏ giọng nói:

“Nhà họ Hoắc đúng là coi trọng cô con dâu này thật.”

Người bên cạnh lập tức đáp:

“Không coi trọng sao được? Người ta sinh năm đứa nhưng vẫn được chồng và mẹ chồng nâng niu. Đây mới gọi là bản lĩnh.”

Tôi nghe thấy, chỉ cười nhẹ.

Bản lĩnh gì chứ.

Tôi chẳng qua may mắn gặp được người nhà không quá tệ.

À không.

Là rất tốt.

Sau phần công bố, một vị phu nhân quen biết bước tới chúc rượu mẹ chồng tôi.

“Lan Chi, bây giờ chị có năm cháu trai rồi, chắc mãn nguyện lắm nhỉ?”

Tống Lan Chi nhìn tôi.

Sau đó mỉm cười.

“Mãn nguyện chứ.”

Vị phu nhân kia cười.

“Vậy sau này nếu Đường Đường sinh thêm một bé gái nữa thì trọn vẹn quá.”

Tôi đang uống nước, suýt sặc.

Hoắc Diên lập tức cau mày.

Mẹ chồng thì đặt ly xuống.

Nụ cười biến mất.

“Không sinh nữa.”

Vị phu nhân kia sững sờ.

“Ơ, tôi chỉ nói vậy thôi…”

Tống Lan Chi nghiêm túc nói:

“Đường Đường đã vất vả đủ rồi. Nhà họ Hoắc không thiếu trẻ con tới mức phải để nó liều mạng thêm lần nữa.”

Vị phu nhân kia vội vàng cười gượng.

“Đúng đúng, sức khỏe quan trọng.”

Tôi nhìn mẹ chồng, trong lòng ấm áp.

Nhưng tôi không ngờ, người thật sự chọc vào tổ ong vò vẽ lại là Hoắc Diên.

Sau bữa tiệc, khách khứa dần rời đi.

Tôi ngồi trong vườn nghỉ ngơi.

Năm đứa bé được y tá đưa về phòng.

Mẹ chồng đang chỉ huy người giúp việc dọn dẹp.

Hoắc Diên đi tới bên cạnh tôi, ngồi xuống.

Anh nhìn tôi rất lâu.

Tôi bị anh nhìn đến khó hiểu.

“Sao vậy?”

Anh lấy từ trong túi áo ra một tập giấy.

Tôi nhận lấy xem.

Là giấy hẹn bệnh viện.

Tôi nhìn mấy dòng chữ bên trên, ngẩn ra.

“Đây là gì?”

Hoắc Diên bình tĩnh nói:

“Anh đã đặt lịch phẫu thuật tránh thai.”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh.

Anh nói tiếp:

“Bác sĩ nói là thủ thuật nhỏ. Anh đã tư vấn kỹ rồi.”

Tôi nhìn anh, cổ họng hơi nghẹn.

“Anh nghiêm túc à?”

“Ừ.”

“Nhưng…”

“Không nhưng.”

Hoắc Diên nắm tay tôi.

“Anh nói rồi, chúng ta không sinh nữa. Anh không muốn em phải chịu thêm một lần nguy hiểm nào.”

Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.

Anh vẫn là Hoắc Diên lạnh lùng kiêu ngạo trong mắt người ngoài.

Nhưng ở trước mặt tôi, anh luôn dịu dàng đến mức khiến tôi không biết phải làm sao.

Tôi còn chưa kịp nói gì, phía sau đã vang lên một tiếng hét kinh thiên động địa.

“Hoắc Diên!”

Tôi và Hoắc Diên đồng thời quay đầu.

Mẹ chồng tôi không biết đã đứng đó từ lúc nào.

Trong tay bà còn cầm một cây chổi.

Sắc mặt bà cực kỳ đáng sợ.

Hoắc Diên đứng dậy.

“Mẹ.”

Tống Lan Chi cầm chổi xông tới.

“Thằng nhãi con! Chuyện lớn như vậy mà con không bàn với mẹ trước?”

Hoắc Diên lập tức kéo tôi ra sau lưng.

“Mẹ, con đã trưởng thành rồi.”

“Trưởng thành cái đầu con!”

Mẹ chồng giơ chổi đánh tới.

Hoắc Diên nghiêng người tránh.

Tôi ngồi trên ghế, hoàn toàn ngây ra.

Mẹ chồng vừa đuổi vừa mắng:

“Con biết thương vợ là đúng! Nhưng con định âm thầm làm xong rồi mới báo à? Con có biết Đường Đường sẽ đau lòng không? Có biết mẹ sẽ lo không?”

Hoắc Diên vừa chạy vừa đáp:

“Con chỉ không muốn mọi người phản đối.”

“Mẹ phản đối lúc nào?”

“Mẹ trước kia rất muốn có cháu.”

“Bây giờ mẹ muốn con gái mẹ khỏe mạnh!”

Hoắc Diên khựng lại.

Mẹ chồng nhân cơ hội đánh một chổi lên lưng anh.

“Còn nữa! Sao hôm nay mới nói? Đường Đường mang thai chịu khổ như vậy, con nên nghĩ tới chuyện này từ lúc đó rồi!”

Hoắc Diên: “…”

Tôi: “…”

Anh quay đầu nhìn tôi.

Ánh mắt như đang cầu cứu.

Tôi chậm rãi cầm ly nước lên uống một ngụm.

Xin lỗi.

Không cứu.

Dù sao cảnh mẹ chồng cầm chổi rượt chồng tôi chạy khắp sân thật sự quá hiếm gặp.

Không xem phí cả đời.

Thế là trong sân nhà họ Hoắc hôm đó xuất hiện một cảnh tượng vô cùng kỳ lạ.

Tổng giám đốc Hoắc thị, người đàn ông từng khiến vô số đối thủ thương trường nghe tên đã sợ, bị mẹ ruột cầm chổi rượt chạy quanh hồ cá.

Ông cụ Hoắc chống gậy đứng bên cạnh xem náo nhiệt.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...