Giọng Bùi Thời Yến rất bình tĩnh.

“Tiền điều trị.”

“Viện dưỡng lão.”

“Chi phí chăm sóc sau này.”

“Đều được chuẩn bị từ lâu.”

Tôi run tay lật từng trang.

Càng xem càng không nói nên lời.

Bởi vì thời điểm đó.

Tôi thậm chí còn chưa trưởng thành.

Anh cũng chưa từng nhắc với tôi chuyện này.

“Vì sao không nói?”

Tôi khàn giọng hỏi.

Bùi Thời Yến nhìn đường phía trước.

Một lúc sau mới đáp:

“Anh không muốn em cảm thấy mắc nợ.”

Nước mắt tôi lập tức trào ra.

“Anh là đồ ngốc.”

Tôi nghẹn ngào.

“Anh đúng là đồ ngốc.”

Người đàn ông này.

Âm thầm làm nhiều chuyện như vậy.

Lại chưa từng kể công.

Tối hôm đó.

Tôi mất ngủ.

Nhìn ánh đèn ngoài cửa sổ.

Trong đầu hiện lên vô số hình ảnh.

Là người đàn ông năm hai mươi ba tuổi lao vào cơn mưa để đưa tôi về nhà.

Là người thức trắng đêm khi tôi sốt cao.

Là người đứng trước mặt tôi nói:

“Cô ấy là người nhà họ Bùi.”

Là người công khai trước toàn bộ dư luận:

“Là tôi yêu em ấy trước.”

Tôi bỗng nhận ra.

Suốt những năm qua.

Tôi luôn nghĩ mình là người yêu trước.

Nhưng thật ra.

Người bước về phía tôi lâu hơn lại là anh.

Một tháng sau.

Tôi kết thúc kỳ thực tập.

Chính thức tốt nghiệp đại học.

Buổi lễ tốt nghiệp diễn ra vào một ngày nắng đẹp.

Hoan Hoan kéo tôi chụp ảnh tới mức chân sắp gãy.

“Nhanh lên.”

“Qua bên kia chụp tiếp.”

“Tớ sắp thành nhiếp ảnh gia rồi.”

Tôi bật cười.

Đúng lúc ấy.

Điện thoại rung lên.

Là tin nhắn của Bùi Thời Yến.

【Ra sân thể thao.】

Tôi ngẩn người.

【Làm gì?】

Bên kia không trả lời.

Chỉ gửi một biểu tượng cảm xúc.

Tôi bật cười.

Không biết từ khi nào.

Người lạnh lùng như anh cũng bắt đầu học dùng biểu tượng cảm xúc.

Khi tôi tới sân thể thao.

Xung quanh đã có rất nhiều người.

Không ít sinh viên đang đứng xem náo nhiệt.

Tiếng bàn tán vang lên khắp nơi.

“Nghe nói có người cầu hôn.”

“Ai vậy?”

“Không biết.”

Tôi vừa định tìm Hoan Hoan.

Thì đám đông đột nhiên tách sang hai bên.

Một bóng người xuất hiện ở cuối con đường.

Là Bùi Thời Yến.

Anh mặc vest đen.

Tay cầm một bó hoa lớn.

Từng bước đi về phía tôi.

Khoảnh khắc ấy.

Toàn bộ thế giới như yên lặng.

Tôi nghe thấy tiếng tim mình đập.

Cũng nhìn thấy ánh mắt anh.

Vẫn dịu dàng như những năm tháng ấy.

Nhưng lần này.

Không còn sự kiềm chế nữa.

Cuối cùng.

Anh dừng lại trước mặt tôi.

Sau đó.

Quỳ một gối xuống.

Toàn bộ sân trường lập tức bùng nổ.

Tiếng hét.

Tiếng huýt sáo.

Tiếng reo hò vang lên khắp nơi.

Mà tôi.

Lại chỉ nhìn thấy một mình anh.

“Bạch Lê.”

Giọng nói quen thuộc vang lên.

“Từ trước tới nay.”

“Anh luôn nghĩ chỉ cần bảo vệ em là đủ.”

“Nhưng sau này anh mới hiểu.”

“Điều em cần không phải sự bảo vệ.”

“Mà là sự lựa chọn.”

Anh lấy ra chiếc nhẫn.

Ánh nắng phản chiếu lên mặt đá lấp lánh.

“Anh không cần em báo đáp.”

“Không cần em cảm kích.”

“Anh chỉ hy vọng.”

“Em có thể tự do lựa chọn anh.”

Nước mắt tôi lập tức rơi xuống.

Bởi vì đây chính là điều tôi muốn nghe nhất.

Không phải vì ân tình.

Không phải vì trách nhiệm.

Không phải vì thương hại.

Mà là vì yêu.

Chỉ vì yêu.

“Bạch Lê.”

Anh nhìn tôi.

Ánh mắt đỏ lên.

“Lần này không phải chú nhỏ hỏi cháu.”

Khóe môi tôi run lên.

Nước mắt càng rơi dữ dội hơn.

Anh khẽ cười.

Giọng nói khàn khàn.

“Là Bùi Thời Yến hỏi em.”

“Em có đồng ý gả cho anh không?”

Cả sân trường đều đang chờ đợi.

Nhưng tôi lại không nghe thấy gì nữa.

Bởi vì trái tim tôi đã có đáp án từ rất lâu.

Tôi vừa khóc vừa gật đầu.

“Em đồng ý.”

Khoảnh khắc ấy.

Tiếng reo hò vang lên như sấm.

Hoan Hoan khóc còn to hơn cả tôi.

Mà Bùi Thời Yến.

Người đàn ông luôn bình tĩnh ấy.

Cuối cùng cũng đỏ cả vành mắt.

Anh đứng dậy.

Nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng.

Giống như đang ôm cả thế giới của mình.

Nửa năm sau.

Chúng tôi tổ chức hôn lễ.

Ông nội hiếm hoi tỉnh táo.

Ông ngồi ở hàng ghế đầu.

Nắm tay tôi trao cho Bùi Thời Yến.

Run run nói:

“Con bé giao cho cháu.”

“Đừng để nó chịu khổ.”

Bùi Thời Yến cúi đầu.

Trịnh trọng đáp:

“Cháu hứa.”

Đêm tân hôn.

Tôi ngồi trên giường.

Đỏ mặt đến mức không dám ngẩng đầu.

Người đàn ông trước mặt khẽ nâng cằm tôi lên.

Ánh mắt dịu dàng hơn bất cứ lúc nào.

“Người khác đều gọi anh là Bùi tổng.”

“Em cũng định gọi vậy sao?”

Tôi đỏ mặt.

“Vậy… gọi gì?”

Anh cúi xuống.

Hơi thở nóng bỏng lướt qua vành tai.

Giọng nói trầm thấp khàn khàn.

“Ngoan.”

“Gọi anh là chồng.”

Tôi lập tức đỏ bừng cả mặt.

Nhưng cuối cùng vẫn nhỏ giọng đáp:

“Chồng.”

Nụ cười trong mắt anh lập tức lan ra.

Sau đó cúi đầu hôn lên môi tôi.

Ngoài cửa sổ.

Ánh đèn thành phố vẫn sáng rực.

Mà những năm tháng đầy tiếc nuối, hiểu lầm và chờ đợi cuối cùng cũng khép lại.

Từ nay về sau.

Người tôi yêu.

Cũng sẽ yêu tôi suốt một đời.

(HẾT)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...