Bộ vest được chính tay tôi là phẳng lúc chiều giờ đã nhăn nhúm không còn hình dạng.

Mái tóc rối bời.

Đôi mắt đỏ ngầu đầy tia máu.

“Cố Niệm!”

“Em đứng lại cho anh!”

Anh ta gào lên khàn cả giọng, muốn lao tới.

Nhưng bị vệ sĩ của tôi chặn lại.

Tôi thậm chí còn lười ngước mắt nhìn.

Chỉ thản nhiên nói với tài xế:

“Lái xe.”

“Vâng, đại tiểu thư.”

Chiếc Rolls-Royce màu đen từ từ lăn bánh.

Êm ái rời khỏi cửa khách sạn.

Bỏ lại phía sau gương mặt méo mó vì tuyệt vọng của Chu Dực.

Trong gương chiếu hậu.

Bóng dáng anh ta ngày càng nhỏ lại.

Cuối cùng chỉ còn là một chấm đen mờ nhạt.

Điện thoại bắt đầu đổ chuông liên tục.

Là Chu Dực.

Tôi tắt máy.

Anh ta gọi lại.

Tôi tiếp tục cúp.

Lặp đi lặp lại hơn mười lần.

Đến mức tôi thấy phiền.

Cuối cùng mới nhấn nút nghe và bật loa ngoài.

Ngay lập tức.

Giọng gầm gừ đầy phẫn nộ của Chu Dực vang lên từ đầu dây bên kia.

“Cố Niệm!”

“Rốt cuộc em muốn thế nào?”

“Nhất định phải hủy hoại anh mới vừa lòng sao?”

“Anh đã làm gì có lỗi với em?”

“Tại sao em phải đối xử với anh như vậy?”

Giọng nói ấy đầy sự tức giận.

Đầy cảm giác bị phản bội.

Đầy vẻ chất vấn đầy chính nghĩa.

Như thể người có tội là tôi.

Như thể tôi mới là kẻ tội ác tày trời.

Nghe vậy.

Tôi bật cười.

Tiếng cười truyền qua sóng điện thoại.

Rõ ràng đến chói tai.

“Chu Dực.”

“Có phải anh quên mất rồi không?”

“Tấm bằng sáng chế công nghệ cốt lõi mà công ty anh sống dựa vào…”

“Là dùng tiền của ai để mua?”

Ở đầu dây bên kia.

Tiếng gào thét đột ngột ngưng bặt.

Tôi dừng lại một giây.

Rồi tiếp tục chậm rãi hỏi:

“Văn phòng ở khu thương mại vàng mà anh luôn tự hào…”

“Là ai đứng ra bảo lãnh để anh thuê được với mức giá thấp nhất?”

“Còn khoản tiền bí ẩn luôn xuất hiện đúng lúc mỗi khi công ty anh thiếu vốn xoay vòng…”

“Là từ đâu mà có?”

Mỗi câu hỏi của tôi vang lên.

Nhịp thở của Chu Dực lại trở nên nặng nề thêm một phần.

Dồn dập thêm một phần.

Suốt những năm qua.

Tôi đã dùng vô số lời nói dối như:

“Trúng xổ số.”

“Lãi đầu tư tài chính.”

“Bạn bè giúp đỡ.”

Để âm thầm xây từng viên gạch cho đế chế kinh doanh của anh ta.

Mà anh ta…

Lại thản nhiên hưởng thụ tất cả.

Chưa từng nghi ngờ.

Một cô gái mồ côi làm công việc bán thời gian như tôi…

Vì sao lại có vận may lớn đến vậy.

Anh ta chỉ cho rằng mình tài giỏi.

Chỉ cho rằng bản thân là thiên mệnh chi tử.

Mọi thành công đều do chính anh ta tạo nên.

Còn hôm nay.

Tôi tự tay kéo anh ta ra khỏi giấc mộng đẹp ấy.

“Chu Dực.”

“Tôi nói cho anh biết thêm một chuyện nữa.”

Giọng tôi bình thản.

Nhưng từng chữ đều mang theo sức sát thương trí mạng.

“Công ty của anh…”

“Ngay từ ngày đầu tiên.”

“Đã được xây nên bằng tiền của tôi.”

“Từng viên gạch một.”

“Từng bước một.”

“Đều là tiền của tôi.”

“Tôi muốn nó sống.”

“Nó có thể rung chuông niêm yết trên Nasdaq.”

“Tôi muốn nó chết.”

“Ngày mai nó sẽ phải nộp đơn phá sản.”

“Vậy nên nói cho tôi biết.”

“Thứ mà anh luôn tự hào ấy…”

“Rốt cuộc là cái gì?”

Đầu dây bên kia hoàn toàn im lặng.

Yên lặng đến đáng sợ.

Chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề.

Tuyệt vọng.

Giống như một con thú đang hấp hối.

Cuối cùng.

Chu Dực cũng hiểu ra.

Tòa cao ốc thương mại mà anh ta dựng lên bằng tham vọng và sự kiêu ngạo.

Phần móng của nó…

Là do tôi đặt xuống.

Mà bây giờ.

Tôi chuẩn bị rút nó đi.

Những gì anh ta tự hào nhất.

Những thứ giúp anh ta có tư cách giẫm đạp lên lòng tự trọng của tôi.

Từ đầu đến cuối.

Chẳng qua chỉ là món đồ chơi tôi ban cho anh ta mà thôi.

Giờ đây.

Tôi đã chán.

Không muốn chơi nữa.

Vậy nên…

Trò chơi kết thúc rồi.

Tôi không cho anh ta thêm bất kỳ cơ hội nào để mở miệng.

Trực tiếp cúp máy.

Bên ngoài cửa sổ xe.

Ánh đèn neon của thành phố lùi về phía sau với tốc độ chóng mặt.

Muôn vàn sắc màu rực rỡ đan xen thành dòng sáng dài bất tận.

Còn thế giới của Chu Dực…

Kể từ giây phút này…

Chỉ còn lại bóng tối vô tận.

Chương 5

Tôi vốn nghĩ sau cú sốc đó, Chu Dực sẽ yên phận được một thời gian.

Không ngờ người đầu tiên nhảy ra gây chuyện…

Lại là người mẹ yêu quý của anh ta.

Không biết bà ta nghe ngóng được tin tức từ đâu.

Lúc cuộc gọi đến, tôi đang nhàn nhã ngồi trong phòng tổng thống mà Tần thúc sắp xếp cho mình.

Vừa uống trà chiều.

Vừa thưởng thức cảnh sông ngoài cửa sổ.

Điện thoại vừa kết nối.

Một tràng chửi rủa the thé, cay nghiệt đã xộc thẳng qua loa.

Âm thanh sắc nhọn đến mức như muốn đâm thủng màng nhĩ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...