“Cố Niệm!”
“Con đàn bà không đẻ được, đồ sao chổi hại người!”
“Mày còn có lương tâm không hả?”
“Nhà tao, thằng Dực nhà tao đã làm gì có lỗi với mày?”
“Mà mày dám ra ngoài hại nó như thế?”
“Tao nói cho mày biết!”
“Có giỏi đến đâu cũng đừng hòng lật trời!”
“Bây giờ, ngay lập tức, lập tức cút về đây!”
“Quỳ xuống xin lỗi con trai tao!”
“Nếu không tao lột da mày!”
Tôi lặng lẽ nghe hết những lời thô tục ấy.
Gương mặt không chút cảm xúc.
Thậm chí còn ung dung cầm một chiếc macaron lên.
Cắn một miếng nhỏ.
Ừm.
Ngọt thật.
Đợi đến khi bà ta mắng mệt.
Khản cả cổ.
Tôi mới chậm rãi mở miệng.
Giọng nói không lớn.
Nhưng rõ ràng và đầy sức nặng.
“Bác gái.”
“Căn hộ view sông mà bác đang ở…”
“Giấy tờ nhà đứng tên cháu.”
“Chiếc thẻ phụ hạn mức không giới hạn trong tay bác…”
“Là Chu Dực đưa cho bác.”
“Nhưng tiền trong đó là của cháu.”
“Tóm lại.”
“Bác muốn mắng cháu thế nào cũng được.”
“Nhưng bác còn ba tiếng đồng hồ.”
“Thu dọn đồ đạc.”
“Và chuyển ra ngoài.”
Đầu dây bên kia lập tức im bặt.
Yên lặng đến đáng sợ.
Mãi hơn nửa phút sau.
Tiếng hét còn điên cuồng hơn trước mới vang lên.
“Mày dám!”
“Đó là nhà của con trai tao!”
“Con tiện nhân này lấy tư cách gì đuổi tao đi!”
“Tao sẽ kiện mày!”
“Tao sẽ khiến mày thân bại danh liệt!”
Tôi lười nghe tiếp.
Trực tiếp cúp máy.
Ngay sau đó.
Tôi gọi cho trợ lý của Tần thúc.
“Đến căn hộ ở khu Cẩm Tú.”
“Thu hồi nhà.”
“Kiểm kê toàn bộ tài sản bên trong.”
“Những thứ thuộc về tôi thì mang đi hết.”
“Những thứ không thuộc về tôi…”
“Tuyệt đối không được để họ mang theo dù chỉ một món.”
“Vâng, đại tiểu thư.”
Một giờ sau.
Mẹ Chu Dực đang mua sắm trong trung tâm thương mại.
Lúc quẹt thẻ.
Máy thanh toán đột nhiên báo:
“Tài khoản đã bị đóng băng.”
Bà ta lập tức ngồi bệt xuống đất khóc lóc om sòm.
Lăn lộn ăn vạ giữa trung tâm thương mại.
Thu hút vô số người đứng lại xem náo nhiệt.
Không lâu sau.
Điện thoại của tôi lại đổ chuông.
Là bà ta.
Vừa kết nối.
Tiếng khóc lóc thảm thiết xen lẫn chửi bới đã vang lên.
Tôi nghe chưa đầy năm giây.
Liền kéo số vào danh sách đen.
Rất nhanh sau đó.
Chu Dực gọi tới.
Giọng nói hoàn toàn sụp đổ.
Đầy tuyệt vọng.
“Cố Niệm!”
“Rốt cuộc em muốn làm gì?”
“Đó là mẹ anh!”
“Người sinh ra anh, nuôi lớn anh!”
“Em sao có thể đối xử với bà ấy như vậy?”
“Em sao có thể đuổi bà ấy ra khỏi nhà?”
Nghe những lời ấy.
Tôi bỗng thấy thật buồn cười.
Hình như anh ta quên mất rồi.
Ngày trước.
Khi mẹ anh ta đẩy tôi từ cầu thang ngã xuống.
Khiến tôi sảy thai.
Anh ta cũng từng nói với tôi như thế.
“Niệm Niệm.”
“Đó là mẹ anh.”
“Bà không cố ý đâu.”
“Em tha thứ cho bà lần này được không?”
Tôi nghe những lời chất vấn đầy đạo lý ấy.
Chỉ cảm thấy vô cùng châm biếm.
“Chu Dực.”
“Khi mẹ anh chỉ vào mặt tôi mắng là đồ sao chổi không biết đẻ…”
“Sao anh không nhớ rằng tôi mới là vợ anh?”
“Là người anh cưới hỏi đàng hoàng về nhà?”
“Khi bà ta ép tôi uống những bài thuốc không rõ nguồn gốc, suýt lấy mất nửa cái mạng của tôi…”
“Sao anh không biết đau lòng?”
“Sao anh không nói một câu…”
‘Đó là vợ tôi’?”
“Khi bà ta đẩy tôi ngã cầu thang…”
“Khiến tôi mất đi đứa con của mình…”
“Sao anh không chỉ vào mặt bà ta mà hỏi rằng…”
‘Đó là mẹ tôi, sao bà có thể độc ác đến thế?’”
Giọng tôi vẫn bình tĩnh.
Nhưng mỗi câu nói ra đều như một lưỡi dao sắc bén.
Đâm thẳng vào tim Chu Dực.
“Chu Dực.”
“Lá gan của anh.”
“Và cả cái mặt dày của mẹ anh.”
“Đều là do tôi nuông chiều suốt ba năm nay mà thành.”
“Từng chút một.”
“Từng ngày một.”
“Nhưng bây giờ…”
“Tôi không muốn nuông chiều nữa.”
Đầu dây bên kia hoàn toàn câm lặng.
Chu Dực không nói nổi một lời.
Lần đầu tiên trong đời.
Anh ta nếm trải cảm giác tiến thoái lưỡng nan giữa chữ hiếu và chữ tình.
Muốn bảo vệ mẹ mình.
Nhưng lại không có bất kỳ tư cách nào để mở miệng.
Muốn trách tôi.
Nhưng mọi lý lẽ đều đứng về phía tôi.
Cái cảm giác bất lực, đau đớn và nghẹn khuất ấy…
Tôi đã nếm trải suốt ba năm trời.
Giờ đây.
Cuối cùng cũng đến lượt anh ta.
Chương 6
Hiệu quả của việc rút củi dưới đáy nồi đến nhanh hơn tôi tưởng.
Ngay ngày hôm sau khi Tập đoàn Thịnh Vũ chính thức tuyên bố rút vốn.
Chuỗi vốn của công ty Chu Dực lập tức đứt gãy.
Như một tòa nhà mất đi cột chống.
Sụp đổ chỉ trong nháy mắt.
Tường đổ thì người người xô.
Những đối tác từng xếp hàng lấy lòng anh ta.
Từng nâng anh ta lên tận mây xanh.
Chaporia
Bình Luận (0)