Bầu trời bị những khung giàn giáo cắt thành từng mảnh vụn.

Xa xa.

Một vầng trăng cô độc treo lơ lửng giữa màn đêm.

Không hiểu vì sao.

Khoảnh khắc ấy.

Anh ta bỗng nhớ đến tôi.

Nhớ đến nhiều năm trước.

Khi anh ta nghèo khó nhất.

Tôi từng ở bên anh ta.

Cùng chen chúc trong căn phòng trọ chật hẹp.

Ngày đó.

Anh ta từng ôm tôi vào lòng.

Thề thốt chắc nịch:

“Niệm Niệm.”

“Em yên tâm.”

“Cho dù sau này anh có trắng tay.”

“Có rơi xuống đáy vực.”

“Anh cũng sẽ liều mạng đứng dậy.”

“Cho em một cuộc sống tốt đẹp hơn.”

Vậy tôi đã trả lời thế nào?

Chu Dực cố gắng nhớ lại.

Rồi cuối cùng cũng nhớ ra.

Ngày ấy.

Tôi đã mỉm cười nói với anh ta:

“Không sao đâu, Chu Dực.”

“Dù sau này anh thật sự chẳng còn gì cả.”

“Em vẫn sẽ ở bên anh.”

“Cùng lắm thì…”

“Em nuôi anh.”

Bàn tay Chu Dực run rẩy che kín mặt.

Bờ vai bắt đầu rung lên dữ dội.

Những giọt nước mắt nóng hổi.

Không ngừng chảy ra qua kẽ ngón tay.

Trong đêm tối mà cả thế giới dường như đã quay lưng với mình.

Lần đầu tiên.

Chu Dực khóc.

Khóc vì hối hận.

Khóc đến tê tâm liệt phế.

Anh ta bắt đầu điên cuồng nhớ đến những điều tốt đẹp của tôi.

Nhớ từng bữa cơm tôi nấu.

Nhớ từng chiếc áo sơ mi tôi là phẳng.

Nhớ ánh mắt tôi từng nhìn anh ta.

Một đôi mắt ngập tràn yêu thương.

Ngập tràn ánh sao.

Đáng tiếc.

Anh ta tỉnh ngộ quá muộn.

Trên đời này.

Vốn dĩ chưa từng tồn tại thuốc hối hận.

Có những người.

Một khi đã đánh mất.

Chính là mất cả đời.

Kể từ ngày đó.

Chu Dực như hoàn toàn phát điên.

Anh ta bắt đầu dùng đủ mọi cách cực đoan để cầu xin tôi tha thứ.

Không biết bằng cách nào.

Anh ta dò được địa chỉ công ty mới của tôi.

Mặc bộ quần áo cũ nát.

Chạy đến dưới tòa nhà công ty.

Ngay trước mặt toàn thể nhân viên và khách hàng.

Quỳ suốt từ sáng đến tối.

Không chịu đứng dậy.

Tôi đứng trước cửa kính sát đất trên tầng cao.

Lạnh nhạt liếc xuống một cái.

Sau đó trực tiếp bảo bảo vệ:

“Dọn người đó đi.”

“Đừng để ảnh hưởng đến hình ảnh công ty.”

Với tôi.

Anh ta chẳng khác gì một đống rác chắn trước cửa.

Cần phải được xử lý.

Ngày hôm sau.

Trời đổ mưa như trút nước.

Chu Dực vẫn cố chấp đứng bên kia đường.

Để mặc nước mưa lạnh buốt dội từ đầu đến chân.

Quần áo ướt sũng.

Môi tím tái.

Anh ta không ngừng gào tên tôi.

Không ngừng hét lên:

“Anh sai rồi!”

“Niệm Niệm!”

“Anh biết sai rồi!”

Lúc ấy.

Tôi đang ngồi trong khoang sau chiếc Rolls-Royce.

Máy sưởi trong xe mở rất lớn.

Ấm áp dễ chịu.

Khi xe chạy ngang qua anh ta.

Tôi thậm chí còn không nghiêng đầu nhìn lấy một lần.

Chỉ nhàn nhạt nói với tài xế:

“Tăng nhiệt độ thêm một chút.”

“Hơi lạnh.”

Tài xế nhìn tôi qua gương chiếu hậu.

Không nói gì.

Chỉ lặng lẽ điều chỉnh nhiệt độ cao hơn.

Thấy quỳ lạy không có tác dụng.

Chu Dực lại học theo những bộ phim tình cảm cũ rích.

Bắt đầu chơi trò khổ nhục kế.

Anh ta dùng máu viết thư.

Hết lá này đến lá khác.

Gửi đến công ty tôi.

Mấy cô gái ở quầy lễ tân bị dọa đến tái mặt.

Cầm thư tới hỏi tôi nên xử lý thế nào.

Tôi nhận lấy.

Mùi tanh của máu xộc vào mũi.

Nhưng tôi thậm chí còn không mở ra đọc.

Trực tiếp ném vào máy hủy giấy bên cạnh.

Tiếng máy chạy vang lên.

Những dòng chữ đỏ như máu nhanh chóng bị nghiền nát.

Biến thành từng mảnh vụn.

Tôi nhìn tất cả.

Trong lòng không có chút vui vẻ nào.

Chỉ có sự chán ghét vô tận.

Nhìn thấy mọi cách đều vô dụng.

Chu Dực càng lúc càng điên cuồng.

Thậm chí bắt đầu dựng kịch bản tự làm bị thương mình.

Anh ta tìm hiểu kỹ tuyến đường tôi đi làm mỗi ngày.

Canh đúng thời điểm xe tôi xuất hiện.

Rồi ở một ngã tư bắt buộc phải đi qua.

Giả vờ bị một chiếc xe điện lao tới đâm ngã.

Tài xế của tôi đạp phanh gấp.

Xe dừng lại ngay trước mặt anh ta.

Tôi mở cửa bước xuống.

Chu Dực nằm trên mặt đất.

Miệng không ngừng rên rỉ đau đớn.

Trán đầy máu.

Sau này tôi mới biết.

Đó là máu chim bồ câu anh ta chuẩn bị từ trước.

Nhưng đôi mắt ấy.

Vẫn nhìn chằm chằm vào tôi.

Đầy cầu xin.

Đầy hối hận.

Rất nhanh.

Xung quanh đã tụ tập một vòng người xem.

Tôi đi đến trước mặt anh ta.

Từ trên cao nhìn xuống.

Nhìn màn diễn xuất vụng về ấy.

Ánh mắt lạnh đến mức không còn chút nhiệt độ nào.

“Tôi giúp anh gọi xe cấp cứu nhé?”

“Hay gọi cảnh sát?”

Chu Dực ngẩn người.

Có lẽ anh ta không ngờ tôi sẽ nói như vậy.

Tôi tiếp tục.

“Nếu là giả vờ bị đụng xe để vòi tiền.”

“Thì rất tiếc.”

“Phòng pháp chế công ty tôi không thanh toán viện phí cho người chuyên ăn vạ.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...