“Nếu anh nhất quyết muốn kiện tụng.”
“Vậy chúng ta gặp nhau ở tòa án.”
Chu Dực nhìn tôi.
Nhìn ánh mắt xa lạ lạnh lùng ấy.
Nghe từng câu từng chữ không mang theo bất kỳ cảm xúc nào.
Ánh sáng cuối cùng trong mắt anh ta…
Cuối cùng cũng dần dần tắt hẳn.
Đến lúc này.
Anh ta mới thật sự hiểu.
Tôi không còn yêu anh ta nữa.
Không phải vì còn yêu nên hận.
Mà là…
Đến cả hận cũng không còn.
Chỉ còn sự thờ ơ tuyệt đối.
Sự phớt lờ triệt để.
Tôi nhìn anh ta lần cuối.
Giống như nhìn một người xa lạ.
“Chu Dực.”
“Đừng lãng phí công sức nữa.”
“Khi anh chọn phản bội tôi.”
“Tôi đã cho anh vô số cơ hội.”
“Là chính anh.”
“Hết lần này đến lần khác.”
“Tự tay vứt bỏ tất cả.”
Tôi khẽ dừng lại.
Sau đó giơ bàn tay trái lên.
Chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út.
Được chính nhà sáng lập của một thương hiệu xa xỉ hàng đầu thế giới thiết kế riêng.
Dưới ánh mặt trời.
Tỏa sáng rực rỡ.
“À đúng rồi.”
“Quên nói với anh một chuyện.”
“Tôi đã đính hôn.”
Đồng tử Chu Dực co rút dữ dội.
Gương mặt vốn đã trắng bệch càng trở nên vô hồn.
Tôi bình thản tiếp lời.
“Vị hôn phu của tôi là một doanh nhân thực thụ.”
“Môn đăng hộ đối.”
“Xuất thân tương xứng.”
“Anh ấy dịu dàng.”
“Chu đáo.”
“Quan trọng nhất là…”
“Anh ấy rất yêu tôi.”
“Yêu đến mức nâng niu tôi trong lòng bàn tay như một nàng công chúa.”
“Tôi ở bên anh ấy.”
“Mới biết thì ra phụ nữ được yêu thương thật sự là cảm giác như thế nào.”
“Còn anh…”
Tôi nhìn Chu Dực.
Khóe môi nhếch lên nhàn nhạt.
“Chẳng qua chỉ là một khoản đầu tư thất bại trong cuộc đời tôi mà thôi.”
Nói xong.
Tôi xoay người lên xe.
Chiếc Rolls-Royce lao đi.
Để lại phía sau một làn bụi mỏng.
Tôi không quay đầu lại.
Nhưng vẫn có thể tưởng tượng được.
Chu Dực đang nằm trên mặt đất.
Ánh mắt hoàn toàn trống rỗng.
Khuôn mặt ngập tràn tuyệt vọng.
Như một người đã mất hết hy vọng sống.
Cuộc hành trình theo đuổi vợ trong tuyệt vọng của anh ta…
Đến đây là kết thúc.
Ngọn lửa ấy.
Là do chính tôi châm lên.
Và Chu Dực…
Định sẵn sẽ bị thiêu đốt trong đó.
Cho đến khi không còn lại dù chỉ một nhúm tro tàn.
Lễ đính hôn của tôi được tổ chức vô cùng long trọng.
Địa điểm là hòn đảo tư nhân dưới danh nghĩa của cha tôi.
Khách khứa đông như mây.
Người có mặt đều là những nhân vật hàng đầu trong giới chính trị và thương mại trong lẫn ngoài nước.
Vị hôn phu của tôi.
Lục Cảnh Thâm.
Người thừa kế duy nhất của Tập đoàn Lục Thị.
Gia thế ngang hàng với nhà họ Cố.
Anh ấy ôn hòa, nhã nhặn.
Khí chất xuất chúng.
Mỗi khi nhìn tôi.
Trong mắt luôn tràn đầy yêu chiều và trân trọng.
Khi cha nắm tay tôi.
Trao tôi cho Lục Cảnh Thâm.
Vành mắt ông đỏ hoe.
Giọng nói nghẹn lại.
“Cảnh Thâm.”
“Niệm Niệm nhà chúng ta từ nhỏ đến lớn chưa từng chịu nhiều tủi thân.”
Ông dừng một chút.
Ánh mắt thoáng hiện nỗi đau.
“Trừ một lần đó…”
“Sau này… ba giao con bé cho con.”
Lục Cảnh Thâm siết chặt tay tôi.
Trịnh trọng nhìn cha tôi.
“Ba yên tâm.”
“Con sẽ không để Niệm Niệm phải chịu thêm bất kỳ tổn thương nào nữa.”
Ngay lúc chúng tôi chuẩn bị trao nhẫn.
Cánh cửa đại sảnh bất ngờ bị đập mạnh.
Rầm!
Tiếng động vang lên khiến toàn bộ hội trường giật mình.
Chu Dực xông vào.
Như một kẻ điên.
Quần áo rách nát.
Toàn thân bốc mùi hôi chua khó chịu.
Mái tóc rối như tổ quạ.
Đôi mắt đỏ ngầu đầy tia máu.
Người đàn ông từng là thiên tài thương nghiệp trẻ tuổi.
Giờ đây chẳng còn chút dáng vẻ nào của năm xưa.
Đám bảo vệ lập tức lao tới.
Muốn kéo anh ta ra ngoài.
Nhưng Chu Dực dùng toàn bộ sức lực còn lại.
Bám chặt lấy khung cửa.
Gào thét điên cuồng về phía tôi.
“Cố Niệm!”
“Em không được lấy anh ta!”
“Không được!”
“Em nghĩ anh thật sự không biết gì sao?”
“Em nghĩ anh là thằng ngu à?”
Bỗng nhiên.
Anh ta bật cười điên loạn.
Tiếng cười thê lương đến rợn người.
“Anh biết từ lâu rồi!”
“Anh biết em là đại tiểu thư của Tập đoàn Thịnh Vũ!”
“Ngay từ lúc thực tập năm cuối đại học!”
“Ngay lần đầu tiên nhìn thấy em!”
“Anh đã biết rồi!”
“Em giả làm sinh viên nghèo tới trường!”
“Lúc đó anh đã thấy kỳ lạ!”
“Anh lén điều tra em!”
“Biết xe em đi!”
“Biết nhà em ở!”
“Biết tất cả về em!”
“Anh theo đuổi em!”
“Lấy em!”
“Giả vờ không biết thân phận của em!”
“Tất cả đều là vì lợi dụng em!”
“Lợi dụng thế lực nhà họ Cố để leo lên cao!”
“Anh thành công rồi!”
“Anh đã làm được!”
“Cố Niệm!”
“Em chỉ là một viên đá lót đường trong quá trình thành công của anh mà thôi!”
Chaporia
Bình Luận (0)