“Tất nhiên là không.”

“Vậy tại sao tới lượt tôi thì lại là chuyện nhỏ?”

Anh nghẹn lại.

Không trả lời được.

Bởi chính anh cũng biết.

Những thứ làm người ta tổn thương chưa bao giờ là giá trị của món đồ.

Mà là thái độ.

Tôi cúi đầu mở ngăn kéo cuối cùng.

Lấy ra một chiếc hộp nhung màu đen.

Bên trong là nhẫn cưới.

Tám năm trước.

Anh tự tay đeo nó cho tôi.

Nói rằng:

“Sau này bất kể xảy ra chuyện gì, anh cũng sẽ đứng về phía em.”

Bây giờ nghĩ lại.

Thật buồn cười.

Tôi đóng hộp lại.

Sau đó đặt xuống bàn.

Đẩy tới trước mặt anh.

Lục Diễn Chu bỗng sững sờ.

Ánh mắt nhìn chằm chằm chiếc hộp.

Giống như không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“Tri Vi…”

“Tôi không cần anh trả lại tình yêu nữa.”

Tôi nhìn anh.

Giọng nói bình tĩnh đến mức lạnh lùng.

“Tôi chỉ cần anh trả lại công bằng.”

Sắc mặt anh trong nháy mắt trắng đi.

Lần đầu tiên.

Tôi nhìn thấy vẻ hoảng loạn thật sự trong mắt người đàn ông này.

Không phải vì công ty.

Không phải vì cổ phiếu.

Mà vì anh cuối cùng cũng nhận ra.

Tôi không còn đợi anh nữa.

Tôi xách thùng giấy lên.

Đi ngang qua anh.

Không quay đầu.

Phía sau lưng.

Giọng anh khàn đi.

“Tri Vi.”

Tôi dừng bước.

“Anh có từng nghĩ…”

Anh siết chặt chiếc hộp nhẫn trong tay.

Thanh âm thấp đến mức gần như tan vào không khí.

“Chúng ta sẽ đi tới ngày hôm nay không?”

Tôi im lặng vài giây.

Sau đó nhẹ nhàng đáp:

“Không.”

“Ngày kết hôn, tôi từng nghĩ chúng ta sẽ đi cùng nhau đến già.”

Nói xong.

Tôi bước tiếp.

Cửa phòng khép lại.

Mà phía sau cánh cửa ấy.

Có một người đàn ông vẫn đứng yên thật lâu.

Trong lòng bàn tay.

Chiếc nhẫn cưới lạnh buốt.

Lần đầu tiên khiến anh cảm nhận rõ ràng thế nào là mất đi.

Chương 5: Lộ Sơ Hở

Ba ngày sau khi tôi dọn khỏi biệt thự.

Dư luận đã hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát.

Tên tôi liên tục xuất hiện trên các diễn đàn chuyên ngành.

Còn tên Ôn Nhược Sênh thì bị đặt cạnh vô số dấu hỏi.

Nhưng cô ta vẫn chưa từ bỏ.

Hoặc chính xác hơn.

Cô ta không thể từ bỏ.

Bởi vì một khi hình tượng “nữ nhà khoa học thiên tài” sụp đổ, những gì cô ta có hôm nay cũng sẽ sụp đổ theo.

Buổi chiều.

Một chương trình phỏng vấn trực tiếp nổi tiếng trong giới công nghệ được phát sóng.

Khách mời duy nhất.

Ôn Nhược Sênh.

Lục Thị rõ ràng muốn tận dụng cơ hội này để cứu vãn hình ảnh.

Trước giờ phát sóng, luật sư Trần gửi cho tôi một đường link.

[Kịch hay sắp bắt đầu.]

Tôi nhìn tin nhắn rồi bật cười.

Sau đó mở màn hình.

Trong chương trình.

Ôn Nhược Sênh mặc bộ vest trắng đơn giản.

Trang điểm nhẹ.

Đeo kính gọng mảnh.

Hình tượng vẫn hoàn mỹ như mọi khi.

Người dẫn chương trình mỉm cười.

“Gần đây có rất nhiều tranh luận xoay quanh những thành tựu nghiên cứu của cô.”

“Ôn tiểu thư có muốn giải thích điều gì không?”

Ôn Nhược Sênh hơi cúi đầu.

Nụ cười vừa đủ khiêm tốn.

“Tôi nghĩ khoa học không phải công lao của một cá nhân.”

“Mọi thành tựu đều là kết quả của cả tập thể.”

Lời vừa dứt.

Bình luận trực tiếp lập tức tăng vọt.

Rất nhiều người bắt đầu khen ngợi cô ta rộng lượng.

Người dẫn chương trình tiếp tục hỏi:

“Vậy công nghệ nền tảng của Lục Thị được xây dựng như thế nào?”

Ôn Nhược Sênh trả lời cực kỳ lưu loát.

Những nội dung phổ thông.

Những khái niệm cơ bản.

Cô ta đều nói được.

Tôi ngồi trước màn hình.

Bình thản uống một ngụm cà phê.

Bởi vì tôi biết.

Những câu hỏi thật sự còn chưa tới.

Mười phút sau.

Người dẫn chương trình bất ngờ lật sang một tập tài liệu.

“Chúng tôi nhận được một số ý kiến từ giới học thuật.”

“Trong đó có một câu hỏi khá thú vị.”

Ôn Nhược Sênh vẫn mỉm cười.

“Cô cứ hỏi.”

Người dẫn chương trình nhìn xuống giấy.

“Trong bản dữ liệu gốc của dự án HN-17, ở giai đoạn tối ưu hóa chủng khuẩn thứ ba, nhóm nghiên cứu từng gặp hiện tượng mất ổn định chuỗi biểu hiện.”

“Nếu gặp tình huống đó lần nữa, cô sẽ xử lý thế nào?”

Khoảnh khắc ấy.

Nụ cười trên mặt Ôn Nhược Sênh cứng lại.

Rõ ràng.

Cô ta không ngờ sẽ có câu hỏi này.

Ba giây.

Năm giây.

Mười giây.

Cả trường quay bắt đầu yên lặng.

Người dẫn chương trình tưởng cô ta không nghe rõ nên lặp lại lần nữa.

Ôn Nhược Sênh khẽ siết ngón tay.

“Vấn đề này…”

“Thật ra có nhiều phương án khác nhau.”

“Còn tùy vào tình huống cụ thể.”

Câu trả lời rất khéo.

Nhưng cũng rất trống rỗng.

Bởi bất kỳ ai thật sự tham gia dự án đều biết.

Đó là một sự cố nổi tiếng.

Chính lần khủng hoảng ấy đã khiến toàn bộ nhóm nghiên cứu thức trắng gần một tháng.

Người dẫn chương trình tiếp tục hỏi:

“Vậy phương án cuối cùng mà nhóm sử dụng là gì?”

Ôn Nhược Sênh hoàn toàn im lặng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...