Mồ hôi bắt đầu xuất hiện trên thái dương.
Bình luận trực tiếp nổ tung.
“Ủa?”
“Không biết thật à?”
“Không phải đồng sáng lập sao?”
“Câu này mà cũng trả lời không được?”
Cùng lúc đó.
Tại văn phòng CEO.
Lục Diễn Chu đang nhìn màn hình.
Sắc mặt càng lúc càng khó coi.
Anh biết câu trả lời.
Bởi năm đó người giải quyết khủng hoảng ấy chính là Cố Tri Vi.
Anh còn nhớ rất rõ.
Suốt hai mươi tám ngày.
Cô gần như sống luôn trong phòng thí nghiệm.
Ngày cuối cùng thành công.
Cô mệt đến mức ngủ gục ngay trên bàn.
Lúc ấy anh còn đắp áo khoác cho cô.
Nhưng bây giờ.
Người đang ngồi trước máy quay lại hoàn toàn không biết chuyện đó.
Đúng lúc ấy.
Một bài đăng mới bất ngờ xuất hiện trên mạng.
Tài khoản đăng bài không có tên.
Chỉ có một đoạn video.
Tiêu đề:
“Bảy năm trước.”
Video rất ngắn.
Chỉ khoảng ba phút.
Trong khung hình.
Tôi đang đứng trước bảng trắng.
Trên bảng là đầy công thức và sơ đồ dữ liệu.
Một giọng nói từ phía sau vang lên:
“Tiến sĩ Cố.”
“Nếu chuỗi biểu hiện tiếp tục mất ổn định thì sao?”
Tôi cầm bút.
Viết xuống một dãy ký hiệu.
Sau đó trả lời:
“Vậy thì phải thay đổi cấu trúc điều hòa.”
“Nếu không làm thế, toàn bộ hệ thống sẽ sụp.”
“Đây là phương án cuối cùng.”
Đúng là câu hỏi vừa xuất hiện trong chương trình.
Từng chữ.
Từng nội dung.
Khớp hoàn toàn.
Video vừa đăng.
Lượt chia sẻ lập tức tăng vọt.
Mười phút sau.
Chương trình phỏng vấn bị ép kết thúc sớm.
Ôn Nhược Sênh rời trường quay trong tình trạng vô cùng chật vật.
Nhưng mọi chuyện chưa dừng lại.
Buổi tối.
Một tài khoản được xác thực danh tính bất ngờ đăng bài.
Người đăng là:
Trịnh Quốc Minh.
Viện sĩ.
Chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực sinh học tổng hợp.
Cũng là một trong những nhân vật có tiếng nói nhất ngành.
Bài viết chỉ có hai câu.
“Tôi từng xem toàn bộ dữ liệu gốc của dự án này.”
“Trong đó có dấu ấn học thuật rất rõ ràng của tiến sĩ Cố Tri Vi.”
Không bênh vực.
Không công kích.
Chỉ là một câu nhận xét khách quan.
Nhưng lại như quả bom nổ giữa dư luận.
Bởi địa vị của ông quá cao.
Cao đến mức không ai dám nghi ngờ.
Buổi tối.
Điện thoại tôi đổ chuông.
Là giáo sư hướng dẫn.
“Con xem tin tức chưa?”
“Con vừa xem xong.”
Ở đầu dây bên kia.
Ông bật cười.
“Xem ra có người bắt đầu không ngồi yên được nữa.”
Tôi khẽ mỉm cười.
“Chuyện mới chỉ bắt đầu thôi thầy.”
“Đúng.”
Giọng ông trở nên nghiêm túc.
“Nhưng con phải chuẩn bị tinh thần.”
“Bọn họ sẽ phản công.”
“Tất nhiên.”
Tôi nhìn màn hình máy tính.
Bên trên là từng thư mục được sắp xếp ngay ngắn.
Tám năm dữ liệu.
Bốn trăm hai mươi bảy trang ghi chép.
Tất cả vẫn nằm đó.
Không ai có thể xóa đi.
Cũng không ai có thể cướp mất.
Đêm khuya.
Lục Diễn Chu ngồi một mình trong văn phòng.
Trên bàn là bản báo cáo mới nhất.
Giá cổ phiếu giảm.
Nhà đầu tư yêu cầu giải trình.
Truyền thông tiếp tục đào sâu.
Anh nhắm mắt.
Mệt mỏi day trán.
Đúng lúc ấy.
Cửa phòng bị đẩy ra.
Ôn Nhược Sênh bước vào.
Mắt cô ta đỏ hoe.
Rõ ràng vừa khóc.
“Anh Diễn Chu.”
Lục Diễn Chu ngẩng đầu.
“Em ổn không?”
Ôn Nhược Sênh cắn môi.
“Tại sao chị Tri Vi phải làm tới mức này?”
“Em chưa từng tranh giành gì với chị ấy.”
“Em chỉ muốn làm nghiên cứu thôi mà.”
Nói xong.
Nước mắt rơi xuống.
Nếu là trước đây.
Có lẽ Lục Diễn Chu sẽ mềm lòng.
Nhưng hôm nay.
Anh chỉ nhớ tới đoạn video.
Nhớ tới cô gái trẻ đứng giữa phòng thí nghiệm năm đó.
Nhớ tới ánh mắt sáng rực của cô.
Và nhớ tới câu hỏi mà Ôn Nhược Sênh không thể trả lời.
Rất lâu sau.
Anh mới lên tiếng.
“Nhược Sênh.”
“Ừm?”
“Em thật sự tham gia dự án HN-17 từ đầu sao?”
Trong nháy mắt.
Gương mặt Ôn Nhược Sênh cứng đờ.
Mà đây.
Là lần đầu tiên.
Một vết nứt thật sự xuất hiện giữa họ.
Chương 6: Người Thầy Trở Về
Một tuần sau.
Phiên điều trần đầu tiên chính thức diễn ra.
Sáng sớm, trước cửa tòa án đã chật kín phóng viên.
Mấy ngày gần đây, vụ tranh chấp giữa tôi và Lục Thị Sinh Học đã trở thành đề tài nóng nhất trong giới công nghệ.
Một bên là công ty sinh học đang lên như diều gặp gió.
Một bên là người phụ nữ bị xóa tên khỏi danh sách người phát minh.
Câu chuyện này hấp dẫn hơn bất kỳ bộ phim truyền hình nào.
Tôi bước xuống xe.
Luật sư Trần đi bên cạnh.
“Chuẩn bị xong chưa?”
“Từ tám năm trước đã chuẩn bị rồi.”
Anh bật cười.
“Câu này nếu bị phóng viên nghe thấy chắc lại lên hot search.”
Tôi không đáp.
Chỉ ngẩng đầu nhìn tòa nhà phía trước.
Nơi này sẽ không trả lại tuổi trẻ cho tôi.
Không trả lại cuộc hôn nhân của tôi.
Chaporia
Bình Luận (0)