Nhưng ít nhất.
Nó có thể trả lại sự thật.
Phòng điều trần.
Hai bên lần lượt ngồi vào vị trí.
Tôi nhìn thấy Lục Diễn Chu.
Đã hơn nửa tháng kể từ lần cuối gặp mặt.
Anh gầy đi rõ rệt.
Vành mắt hơi thâm.
Cà vạt cũng không còn chỉnh tề như trước.
Người đàn ông luôn xuất hiện hoàn hảo trước công chúng giờ đây lần đầu tiên lộ ra vẻ mệt mỏi.
Ánh mắt anh dừng trên người tôi.
Muốn nói gì đó.
Nhưng cuối cùng vẫn im lặng.
Còn Ôn Nhược Sênh ngồi cách anh không xa.
Sắc mặt tái nhợt.
Từ sau buổi phỏng vấn thất bại, hình tượng của cô ta gần như sụp đổ hoàn toàn.
Chỉ là.
Hôm nay mới là bắt đầu.
Luật sư phía Lục Thị đứng dậy trước.
Ông ta trình bày rất dài.
Nội dung đại khái là:
Tất cả thành quả nghiên cứu đều thuộc về tập thể.
Không thể quy về một cá nhân.
Việc thay đổi danh sách người phát minh là do điều chỉnh nội bộ.
Không tồn tại hành vi cố ý chiếm đoạt.
Nghe xong.
Luật sư Trần chỉ cười nhạt.
Sau đó đứng dậy.
“Tôi xin mời nhân chứng đầu tiên.”
Cửa phòng mở ra.
Mọi người đồng loạt quay đầu.
Ngay cả tôi cũng hơi bất ngờ.
Bởi người bước vào nhanh hơn dự kiến.
Một ông lão tóc bạc.
Dáng người gầy nhưng thẳng tắp.
Vừa xuất hiện.
Trong phòng lập tức vang lên tiếng xì xào.
“Là giáo sư Chu!”
“Ông ấy về nước rồi?”
“Trời ơi…”
“Đây không phải người hướng dẫn tiến sĩ của Cố Tri Vi sao?”
Tôi nhìn người thầy đã nhiều năm không gặp.
Bất giác siết chặt ngón tay.
Ông vẫn giống hệt trong ký ức.
Nghiêm khắc.
Thẳng thắn.
Và luôn bảo vệ học trò của mình.
Giáo sư Chu ngồi xuống ghế nhân chứng.
Luật sư Trần bắt đầu đặt câu hỏi.
“Xin hỏi, ông có biết tiến sĩ Cố Tri Vi bao lâu rồi?”
“Mười ba năm.”
“Ông có hiểu rõ năng lực nghiên cứu của cô ấy không?”
“Rất rõ.”
“Ông có thể đánh giá về vai trò của cô ấy trong dự án HN-17 không?”
Giáo sư Chu nhìn thẳng về phía hội đồng.
Thanh âm già nua nhưng vô cùng rõ ràng.
“Nếu không có Cố Tri Vi.”
“Sẽ không có HN-17.”
Cả phòng lập tức yên lặng.
Luật sư phía Lục Thị nhíu mày.
“Giáo sư Chu, lời khẳng định đó có quá tuyệt đối không?”
“Không.”
Ông bình tĩnh đáp.
“Tôi đã xem toàn bộ dữ liệu gốc.”
“Tôi cũng là người đầu tiên đọc luận văn tiến sĩ của cô ấy.”
“Công nghệ nền tảng của HN-17 được phát triển từ hướng nghiên cứu mà Cố Tri Vi đề xuất từ nhiều năm trước.
”
Ông lấy ra một tập tài liệu.
“Đây là bản gốc lưu trữ tại trường đại học.”
“Nộp từ chín năm trước.”
Tài liệu được trình lên.
Ngày tháng hiện rõ.
Sớm hơn tất cả hồ sơ của công ty.
Luật sư phía đối diện lập tức cứng họng.
Tôi ngồi yên lặng.
Nghe từng lời người thầy nói.
Bỗng nhớ tới năm cuối nghiên cứu sinh.
Khi ấy.
Tôi từng vì thất bại liên tiếp mà muốn bỏ cuộc.
Chính giáo sư Chu đã giữ tôi lại.
Ông nói:
“Tri Vi.”
“Làm nghiên cứu giống như đi trong đường hầm.”
“Người khác chỉ thấy bóng tối.”
“Nhưng con phải tin rằng phía trước có ánh sáng.”
Năm đó tôi tin.
Cho nên mới kiên trì tới cùng.
Chỉ là sau này.
Tôi lại đặt ánh sáng ấy lên người khác.
Phiên điều trần tiếp tục.
Luật sư Trần mở thêm một phần tài liệu.
“Xin hỏi giáo sư Chu.”
“Ba tháng trước, tiến sĩ Cố có gửi cho ông thứ gì không?”
“Có.”
“Là gì?”
“Bốn trăm hai mươi bảy trang ghi chép thí nghiệm.”
“Tám mươi sáu bản đồ phổ gốc.”
“Ba mươi mốt bản sao lưu dữ liệu điện tử.”
Tiếng hít khí vang lên khắp phòng.
Ai cũng hiểu điều đó có ý nghĩa gì.
Một người chuẩn bị ly hôn có thể xúc động.
Có thể bốc đồng.
Nhưng không ai chuẩn bị chứng cứ suốt nhiều tháng nếu chỉ vì cảm xúc nhất thời.
Điều đó chứng minh.
Tôi đã bắt đầu chuẩn bị từ rất lâu.
Lục Diễn Chu ngồi ở vị trí bị đơn.
Bàn tay đặt trên đầu gối dần siết chặt.
Anh nhìn những tài liệu ấy.
Nhìn từng trang ghi chép quen thuộc.
Bởi rất nhiều năm trước.
Chính anh là người đầu tiên đọc chúng.
Ngày ấy.
Công ty vừa khởi nghiệp.
Tiền thuê văn phòng còn phải vay mượn.
Tôi ngồi dưới ánh đèn trong phòng thí nghiệm.
Vừa ghi dữ liệu vừa cười nói:
“Chờ em làm xong phần này.”
“Sau này công ty nhất định sẽ nổi tiếng.”
Khi đó.
Anh đã ôm lấy tôi từ phía sau.
Tựa cằm lên vai tôi.
“Không.”
“Là chúng ta sẽ nổi tiếng.”
Ký ức ấy bỗng hiện về rõ ràng đến đáng sợ.
Lục Diễn Chu nhắm mắt.
Lồng ngực đau nhói.
Bởi cuối cùng.
Người thất hứa chính là anh.
Phiên điều trần kết thúc vào buổi chiều.
Khi mọi người chuẩn bị rời đi.
Giáo sư Chu bỗng đứng dậy.
Ông nhìn thẳng về phía Lục Diễn Chu.
Ánh mắt không còn ôn hòa như trước.
“Lục tổng.”
Cả phòng cùng quay lại.
Lục Diễn Chu đứng im.
“Giáo sư.”
Ông chậm rãi nói:
Chaporia
Bình Luận (0)