“Năm đó tôi rất tin tưởng cậu.”

“Bởi vì Tri Vi tin cậu.”

“Con bé ấy chưa từng tranh giành thứ gì.”

“Cũng chưa từng đề phòng ai.”

“Tôi từng nghĩ cậu sẽ bảo vệ nó.”

Không khí yên lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng kim rơi.

Giáo sư Chu nhìn anh thật lâu.

Cuối cùng chỉ nói một câu.

“Cậu không chỉ phụ lòng vợ mình.”

“Cậu còn phụ lòng một nhà khoa học.”

Nói xong.

Ông xoay người rời đi.

Mà Lục Diễn Chu vẫn đứng nguyên tại chỗ.

Sắc mặt trắng bệch.

Lần đầu tiên trong cuộc đời.

Anh cảm thấy bốn chữ “phụ lòng một người” lại nặng đến thế.

Nặng hơn cổ phiếu lao dốc.

Nặng hơn thất bại kinh doanh.

Nặng hơn bất kỳ tổn thất nào.

Bởi đến tận hôm nay.

Anh mới nhận ra.

Thứ anh đánh mất chưa bao giờ chỉ là một người vợ.

Mà là người đã cùng anh đi qua những năm tháng khó khăn nhất.

Người từng đặt toàn bộ tương lai của mình lên người anh.

Và cũng là người.

Đã không còn muốn quay đầu nữa.

Chương 7: Ba Mươi Bảy Lần Mặc Nhận

Sau phiên điều trần đầu tiên.

Dư luận gần như đã nghiêng hẳn về phía tôi.

Nhưng tôi biết.

Như vậy vẫn chưa đủ.

Bởi từ đầu đến cuối, điều tôi muốn không chỉ là lấy lại quyền sở hữu nghiên cứu.

Tôi muốn toàn bộ sự thật được nhìn thấy.

Bao gồm cả cuộc hôn nhân đã mục ruỗng từ lâu này.

Buổi sáng.

Luật sư Trần tới căn hộ của tôi.

Trên bàn là một chiếc hộp tài liệu màu đen.

Anh nhìn nó hồi lâu.

“Thật sự muốn công bố sao?”

“Tôi đã chuẩn bị nó suốt hai năm.”

“Vậy thì chị còn hỏi tôi làm gì?”

Tôi khẽ cười.

Sau đó mở hộp.

Bên trong không phải thư tình.

Không phải nhật ký.

Cũng không phải bằng chứng ngoại tình.

Mà là một quyển sổ rất dày.

Trên bìa ghi bốn chữ:

“Ghi chép công việc.”

Luật sư Trần lật vài trang.

Rồi ánh mắt dần thay đổi.

Bởi những gì được ghi bên trong quá chi tiết.

Ngày tháng.

Địa điểm.

Tên sự kiện.

Tên người tham gia.

Cùng một câu được lặp đi lặp lại.

“Người khác gọi Ôn Nhược Sênh là Lục phu nhân.”

“Lục Diễn Chu không đính chính.”

Ngày 17 tháng 3.

Tiệc tối hiệp hội công nghệ.

Nhà đầu tư Trương Kiến Quốc:

“Không ngờ Lục tổng và phu nhân lại trẻ như vậy.”

Ôn Nhược Sênh mỉm cười.

Lục Diễn Chu không nói gì.

Ngày 22 tháng 5.

Lễ công bố dự án.

Người dẫn chương trình:

“Xin mời Lục tổng cùng phu nhân lên sân khấu.”

Ôn Nhược Sênh bước lên.

Lục Diễn Chu không sửa lại.

Ngày 8 tháng 9.

Diễn đàn doanh nghiệp.

Một phóng viên gọi Ôn Nhược Sênh là:

“Lục phu nhân.”

Lục Diễn Chu tiếp tục cuộc phỏng vấn.

Không giải thích.

Một lần.

Hai lần.

Mười lần.

Hai mươi lần.

Ba mươi bảy lần.

Mỗi lần đều có thời gian.

Có địa điểm.

Có nhân chứng.

Không thiếu một thứ gì.

Luật sư Trần khép quyển sổ lại.

Rất lâu không nói.

Cuối cùng mới thở dài.

“Người đáng sợ nhất không phải người nổi nóng.”

“Mà là người tỉnh táo ghi lại từng lần mình bị tổn thương.”

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ánh nắng đang phủ lên những tòa nhà đối diện.

“Thật ra lúc bắt đầu ghi.”

“Tôi vẫn còn yêu anh ấy.”

Giọng tôi rất nhẹ.

“Cho nên mỗi lần đều hy vọng đó là lần cuối.”

“Đáng tiếc.”

“Anh ấy chưa từng làm tôi thất vọng theo hướng tích cực.”

Buổi chiều.

Toàn bộ nội dung được nộp bổ sung cho tòa.

Không lâu sau.

Một phần tài liệu hợp pháp được công khai.

Internet lập tức bùng nổ.

#BaMươiBảyLầnMacNhan

leo thẳng lên vị trí đầu tiên.

Bình luận xuất hiện với tốc độ chóng mặt.

“Trời ơi…”

“Đây không phải vô tình nữa rồi.”

“Một lần là sơ suất.”

“Ba mươi bảy lần là lựa chọn.”

“Cố Tri Vi đau đến mức nào mới ghi lại từng lần như vậy?”

“Lục Diễn Chu đáng sợ thật.”

Buổi tối.

Lục Diễn Chu đang họp với hội đồng quản trị.

Điện thoại liên tục rung lên.

Thư ký bước tới.

Sắc mặt cực kỳ khó coi.

“Lục tổng.”

“Lại có chuyện gì?”

“Anh nên xem cái này.”

Chiếc máy tính bảng được đặt trước mặt anh.

Lục Diễn Chu nhìn xuống.

Một giây sau.

Sắc mặt lập tức cứng đờ.

Anh nhìn thấy quyển sổ.

Nhìn thấy từng dòng chữ quen thuộc.

Bởi nét chữ đó.

Anh đã nhìn suốt tám năm.

Ngày 17 tháng 3.

Ngày 22 tháng 5.

Ngày 8 tháng 9.

Từng ngày hiện lên.

Từng sự kiện hiện lên.

Từng ký ức hiện lên.

Và anh phát hiện.

Mình nhớ hết.

Anh nhớ những lần ấy.

Chỉ là chưa từng coi trọng.

Năm ngoái.

Trong một hội nghị ở Thượng Hải.

Một đối tác lớn từng bắt tay Ôn Nhược Sênh.

Cười nói:

“Quả nhiên Lục tổng có phúc.”

“Vợ vừa xinh đẹp vừa tài giỏi.”

Khi ấy.

Ôn Nhược Sênh cúi đầu cười.

Anh cũng cười.

Rồi chuyển chủ đề.

Không giải thích.

Bởi anh nghĩ.

Chỉ là chuyện nhỏ.

Lần khác.

Trong lễ trao giải.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...