MC giới thiệu:

“Xin mời Lục tổng và phu nhân.”

Ôn Nhược Sênh bước lên sân khấu.

Anh đi bên cạnh.

Vẫn không sửa lại.

Bởi anh nghĩ.

Không cần thiết.

Cho tới hôm nay.

Anh mới biết.

Những chuyện mình cho là không cần thiết ấy.

Đã từng dao cắt lên trái tim một người khác từng chút một.

Cuộc họp kết thúc.

Lục Diễn Chu một mình ngồi lại phòng họp.

Ngoài trời đã tối.

Anh mở điện thoại.

Lật từng trang ảnh chụp từ tài liệu.

Bỗng nhiên.

Ánh mắt dừng lại ở một dòng ghi chú nhỏ nằm cuối trang.

Khác với những ghi chép thông thường.

Dòng chữ ấy được viết bằng bút chì.

Rất nhạt.

Nhưng vẫn nhìn thấy được.

“Ngày hôm nay anh ấy lại không sửa.”

“Không sao.”

“Có lẽ lần sau sẽ sửa.”

Bàn tay Lục Diễn Chu bỗng siết chặt.

Lồng ngực như bị ai đó đâm mạnh.

Anh kéo xuống.

Lại nhìn thấy một dòng khác.

“Nếu lần sau anh ấy vẫn không sửa thì sao?”

Phía dưới là câu trả lời.

“Nếu vậy… mình sẽ cố gắng không buồn nữa.”

Trong khoảnh khắc ấy.

Người đàn ông luôn tỉnh táo trước thương trường lần đầu cảm thấy hô hấp khó khăn.

Bởi anh biết.

Cuối cùng cô đã làm được.

Cô thật sự không buồn nữa.

Cũng không còn yêu anh nữa.

Cùng lúc đó.

Một đoạn ghi âm bất ngờ xuất hiện trên mạng.

Nguồn phát tán không rõ.

Nhưng âm thanh vô cùng rõ ràng.

Là giọng của Ôn Nhược Sênh.

“Có cần giải thích không?”

Một trợ lý hỏi.

Ôn Nhược Sênh cười nhẹ.

“Giải thích cái gì?”

“Mọi người đều nghĩ chị là Lục phu nhân.”

“Để họ nghĩ vậy cũng tốt.”

“Đỡ phải nói nhiều.”

Đoạn ghi âm chỉ dài chưa tới hai mươi giây.

Nhưng đủ để phá hủy toàn bộ hình tượng.

Internet hoàn toàn nổ tung.

“Trà xanh chính hiệu.”

“Không nhận nhưng cũng không từ chối.”

“Quá ghê.”

“Vậy mà còn nói mình vô tội?”

Nửa giờ sau.

Ôn Nhược Sênh bị phóng viên chặn ngay trước cửa viện nghiên cứu.

Đèn flash sáng liên tục.

“Cô có thừa nhận đoạn ghi âm không?”

“Cô có cố tình để người khác hiểu lầm không?”

“Cô có quan hệ ngoài mức đồng nghiệp với Lục tổng không?”

Ôn Nhược Sênh chưa từng rơi vào tình cảnh này.

Sắc mặt trắng bệch.

Cuối cùng phải nhờ bảo vệ đưa đi.

Mười một giờ đêm.

Trụ sở Lục Thị vẫn sáng đèn.

Một cuộc họp khẩn cấp được triệu tập.

Nhà đầu tư lớn nhất trực tiếp kết nối video.

Gương mặt lạnh như băng.

“Tôi chỉ hỏi một câu.”

“Các anh còn bao nhiêu sự thật chưa bị phơi bày?”

Không ai trả lời.

Vị nhà đầu tư nhìn Lục Diễn Chu.

“Ngày mai.”

“Tôi muốn toàn bộ báo cáo giải trình.”

“Nếu không.”

“Chúng tôi sẽ xem xét rút vốn.”

Màn hình tắt đi.

Phòng họp rơi vào im lặng chết chóc.

Ngoài cửa kính.

Thành phố vẫn sáng đèn.

Nhưng với Lục Diễn Chu.

Đây mới chỉ là khởi đầu.

Bởi lần đầu tiên.

Anh hiểu được một sự thật.

Điều đáng sợ nhất không phải cổ phiếu giảm.

Không phải nhà đầu tư rời đi.

Mà là khi một người từng yêu anh đến tận xương tủy.

Bắt đầu đem tất cả những tổn thương anh gây ra.

Từng món.

Từng món một.

Đặt trước ánh sáng.

Chương 8: Anh Bắt Đầu Hối Hận

Ba ngày sau cuộc họp khẩn với nhà đầu tư.

Giá cổ phiếu của Lục Thị tiếp tục lao dốc.

Các phương tiện truyền thông vẫn bám sát vụ kiện.

Tên của tôi ngày càng được nhiều người biết đến.

Còn Ôn Nhược Sênh thì gần như biến mất khỏi các sự kiện công khai.

Nhưng tất cả những điều đó dường như không còn liên quan nhiều tới tôi nữa.

Buổi sáng.

Tôi đang ngồi trước bàn làm việc, chỉnh sửa một bản báo cáo nghiên cứu thì chuông cửa vang lên.

Mở cửa.

Tôi hơi bất ngờ.

Người đứng bên ngoài là Lục Diễn Chu.

Đã gần một tháng không gặp.

Anh mặc áo sơ mi màu đen đơn giản.

Không cà vạt.

Không trợ lý.

Không vệ sĩ.

Cũng không còn vẻ phong độ thường thấy của vị CEO xuất hiện trên các tạp chí tài chính.

Dáng vẻ hiện tại của anh giống một người vừa trải qua nhiều đêm mất ngủ.

Trong tay anh còn cầm một chiếc hộp giấy.

Tôi nhìn anh vài giây.

“Anh tới đây làm gì?”

Lục Diễn Chu khẽ siết ngón tay.

“Anh muốn nói chuyện với em.”

“Tôi không nghĩ chúng ta còn gì để nói.”

“Cho anh mười phút.”

Tôi im lặng.

Cuối cùng vẫn nghiêng người tránh sang một bên.

“Vào đi.”

Căn hộ không lớn.

Chỉ hơn một trăm mét vuông.

Phòng khách rất đơn giản.

Một giá sách.

Một chiếc bàn làm việc.

Vài chậu cây xanh.

Không có tranh đắt tiền.

Không có đồ trang trí xa hoa.

Càng không có dấu vết nào thuộc về anh.

Lục Diễn Chu đứng giữa căn phòng.

Ánh mắt chậm rãi quét qua mọi thứ.

Cuối cùng dừng lại ở bức ảnh trên giá sách.

Trong ảnh là tôi cùng cha mẹ.

Đó là ảnh chụp từ nhiều năm trước.

Lúc ấy tôi còn chưa quen anh.

Nụ cười cũng đơn giản hơn rất nhiều.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...