“Tại sao em lại chuyển tới nơi này?”
Anh hỏi.
“Tôi thích.”
“Biệt thự bên kia tốt hơn.”
Tôi bật cười.
“Anh vẫn không hiểu.”
Lục Diễn Chu khựng lại.
“Tôi chuyển đi không phải vì căn nhà.”
“Là vì người trong căn nhà đó.”
Không khí lập tức yên tĩnh.
Tôi rót cho anh một ly nước.
Không phải cà phê.
Không phải trà.
Chỉ là nước lọc.
Giống như khoảng cách hiện tại giữa chúng tôi.
Không còn chút thân mật nào.
Lục Diễn Chu nhìn ly nước rất lâu.
Sau đó đặt chiếc hộp giấy lên bàn.
“Anh mang tới cho em.”
Tôi mở hộp.
Bên trong là chiếc khăn lụa màu xanh lục bảo.
Đã được giặt sạch.
Gấp gọn gàng.
Là món quà mẹ tôi tặng.
“Tôi không cần nữa.”
Tôi đóng hộp lại.
Đẩy về phía anh.
Ánh mắt Lục Diễn Chu hơi tối đi.
“Tri Vi…”
“Từ lúc nó xuất hiện trên cổ người khác.”
“Tôi đã không còn muốn giữ nữa.”
Một lúc lâu.
Không ai nói gì.
Ngoài cửa sổ.
Ánh nắng mùa thu đang rơi xuống ban công.
Tôi tiếp tục chỉnh sửa tài liệu.
Còn anh ngồi đối diện.
Lần đầu tiên.
Giữa chúng tôi không còn công việc.
Không còn kế hoạch gọi vốn.
Không còn tương lai của công ty.
Chỉ còn một cuộc hôn nhân sắp kết thúc.
“Anh xin lỗi.”
Anh bất ngờ lên tiếng.
Ngón tay tôi dừng lại trên bàn phím.
“Xin lỗi chuyện gì?”
“Xin lỗi tất cả.”
Tôi bật cười.
“Anh biết không?”
“Đây là lần đầu tiên sau tám năm anh nói câu đó.”
Lục Diễn Chu cứng người.
Bởi anh nhận ra.
Đúng là như vậy.
Suốt tám năm.
Người luôn nhường nhịn là tôi.
Người luôn chủ động hòa giải cũng là tôi.
Còn anh đã quen với việc mọi thứ sẽ tự ổn.
“Tối qua anh xem lại rất nhiều tài liệu.”
Anh khàn giọng nói.
“Anh mới biết em đã chuẩn bị những thứ đó từ hai năm trước.”
“Tôi chuẩn bị còn quá muộn.”
“Không.”
Anh lắc đầu.
“Là anh phát hiện quá muộn.”
Lần đầu tiên.
Tôi nhìn thấy vẻ đau đớn thật sự trong mắt anh.
Không phải đau vì công ty.
Không phải đau vì cổ phiếu.
Mà là đau vì chính bản thân mình.
Lục Diễn Chu nhìn quanh căn hộ lần nữa.
Rất sạch sẽ.
Rất yên tĩnh.
Rất giống tôi.
Anh chợt nhận ra một chuyện.
Suốt nhiều năm qua.
Anh luôn nghĩ tôi không thể rời khỏi mình.
Bởi tôi yêu anh.
Bởi chúng tôi cùng gây dựng sự nghiệp.
Bởi cuộc sống của tôi gắn với anh.
Nhưng hôm nay.
Anh mới phát hiện.
Dù không có anh.
Tôi vẫn sống rất tốt.
Người không thể rời khỏi đối phương.
Hóa ra chưa chắc là tôi.
“Tri Vi.”
Anh đột nhiên hỏi.
“Em có từng yêu anh không?”
Tôi nhìn anh.
Câu hỏi này thật buồn cười.
Nếu không yêu.
Làm sao tôi có thể giao cả tuổi trẻ cho anh?
Làm sao có thể nhường hết ánh hào quang cho anh?
Làm sao có thể chịu đựng ba mươi bảy lần mặc nhận?
“Từng.”
Tôi trả lời.
Chỉ một chữ.
Nhưng sắc mặt Lục Diễn Chu lập tức trắng đi.
Bởi anh nghe hiểu.
Là từng.
Không phải bây giờ.
Anh cúi đầu.
Lần đầu tiên không dám nhìn thẳng vào mắt tôi.
Rất lâu sau.
Anh mới khẽ hỏi:
“Còn cơ hội không?”
Tôi im lặng.
Căn phòng chỉ còn tiếng kim đồng hồ chuyển động.
Cuối cùng.
Tôi đóng máy tính lại.
Ngước nhìn người đàn ông đã từng là cả thế giới của mình.
“Anh biết điều đáng buồn nhất là gì không?”
Lục Diễn Chu không đáp.
“Tôi chưa bao giờ nghĩ anh yêu Ôn Nhược Sênh hơn tôi.”
Anh bỗng ngẩng đầu.
Trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.
“Tôi cũng chưa từng nghĩ anh sẽ vì cô ta mà bỏ tôi.”
“Tôi biết anh không yêu cô ta đến vậy.”
Giọng tôi rất bình tĩnh.
Từng chữ một rơi xuống.
Như lưỡi dao sắc bén nhất.
“Anh chỉ yêu cảm giác được người khác ngưỡng mộ.”
“Ôn Nhược Sênh nhìn anh như nhìn một vị thần.”
“Còn tôi thì không.”
“Tôi biết anh từng nghèo thế nào.”
“Biết anh từng thất bại thế nào.”
“Biết những đêm anh trốn trong văn phòng hút thuốc vì không gọi được vốn.”
“Tôi nhìn thấy con người thật của anh.”
“Cho nên anh thích người ngưỡng mộ anh hơn.”
Lục Diễn Chu hoàn toàn chết lặng.
Bởi lần đầu tiên.
Có người bóc trần tất cả những thứ anh vẫn luôn trốn tránh.
Ngoài cửa sổ.
Mặt trời dần ngả về tây.
Thời gian trôi qua rất lâu.
Lục Diễn Chu đứng dậy.
Dáng người cao lớn lúc này lại mang theo cảm giác cô độc khó tả.
Khi đi tới cửa.
Anh bỗng dừng lại.
“Tri Vi.”
“Tôi nghe đây.”
“Anh thật sự không còn cơ hội nào sao?”
Tôi nhìn bóng lưng anh.
Nhớ lại vô số năm tháng đã qua.
Nhớ lại lần đầu tiên người khác gọi Ôn Nhược Sênh là Lục phu nhân.
Nhớ lại lần thứ hai.
Lần thứ ba.
Cho tới lần thứ ba mươi bảy.
Cuối cùng.
Tôi khẽ cười.
“Anh có.”
Bàn tay đặt trên tay nắm cửa của anh lập tức siết chặt.
Ánh mắt xuất hiện tia hy vọng mong manh.
Chaporia
Bình Luận (0)