Mà là người đã cùng anh tạo ra mọi thứ.

Đêm đó.

Lục Diễn Chu ngồi một mình trong văn phòng.

Thành phố ngoài cửa kính sáng rực.

Giống hệt đêm gọi vốn thành công hôm ấy.

Chỉ là mọi thứ đã khác.

Trên bàn vẫn đặt bức ảnh cưới cũ.

Anh nhìn rất lâu.

Bất giác nhớ tới ngày đầu tiên gặp Cố Tri Vi.

Khi ấy.

Cô mặc áo blouse trắng.

Tóc buộc gọn.

Ôm một chồng tài liệu còn cao hơn cả người.

Vừa đi vừa đọc.

Cuối cùng đâm sầm vào anh.

Tài liệu rơi đầy đất.

Cô cuống quýt ngồi xuống nhặt.

Liên tục xin lỗi.

Anh còn nhớ lúc ấy mình đã cười.

Cũng nhớ rất rõ cảm giác rung động đầu tiên.

Chỉ là sau này.

Không biết từ khi nào.

Anh quên mất người con gái ấy.

Điện thoại bất ngờ rung lên.

Là thông báo tin tức mới.

Tiêu đề hiện rõ trên màn hình.

“Tiến sĩ Cố Tri Vi: Tôi không muốn trở thành cái bóng phía sau bất kỳ ai nữa.”

Lục Diễn Chu nhìn câu nói ấy thật lâu.

Đột nhiên cảm thấy hốc mắt cay xè.

Năm đó.

Người kéo cô ra phía sau là anh.

Người quen với việc cô đứng phía sau cũng là anh.

Cho đến hôm nay.

Khi cô thật sự bước ra ánh sáng.

Anh mới phát hiện.

Ánh sáng ấy vốn thuộc về cô từ rất lâu rồi.

Cùng thời điểm đó.

Tôi đứng trong văn phòng mới thuê.

Diện tích không lớn.

Thiết bị chưa đầy đủ.

Nhân sự cũng chưa nhiều.

Mọi thứ đều phải bắt đầu lại từ đầu.

Nhưng kỳ lạ thay.

Tôi không hề thấy mệt.

Luật sư Trần gọi điện tới.

“Chúc mừng.”

“Tôi còn tưởng anh sẽ chúc mừng tôi thắng kiện.”

“Không.”

Anh cười.

“Tôi chúc mừng chị tự do.”

Tôi hơi sững lại.

Sau đó nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ánh đèn thành phố trải dài tới tận chân trời.

Lần đầu tiên sau rất nhiều năm.

Tôi cảm thấy tương lai rõ ràng đến thế.

Không còn ai che khuất.

Không còn ai lấy đi tên tôi.

Không còn ai thay tôi đứng dưới ánh sáng.

Bởi từ hôm nay.

Tôi chính là ánh sáng của chính mình.

Chương 10: Bức Thư Không Gửi

Ba tháng sau phiên tòa.

Tôi và Lục Diễn Chu chính thức hoàn tất thủ tục ly hôn.

Ngày nhận giấy chứng nhận ly hôn, trời đổ mưa.

Không lớn.

Chỉ là những hạt mưa lất phất kéo dài cả buổi chiều.

Tôi ký tên rất nhanh.

Không do dự.

Cũng không ngoảnh đầu nhìn lại.

Từ đầu đến cuối.

Chúng tôi không nói với nhau câu nào.

Giống như hai người xa lạ cùng hoàn thành một thủ tục hành chính bình thường.

Cùng ngày hôm đó.

Tôi trở về viện nghiên cứu mới.

Còn Lục Diễn Chu quay lại căn biệt thự.

Ngôi nhà rộng lớn đến mức trống trải.

Từ sau khi tôi rời đi.

Anh gần như không trở về nữa.

Nhưng hôm nay.

Không biết vì sao.

Anh lại muốn quay lại nhìn một lần.

Có lẽ bởi từ hôm nay.

Nơi này không còn là nhà của chúng tôi nữa.

Mà chỉ còn là nhà của anh.

Biệt thự vẫn yên tĩnh như trước.

Nhưng thiếu đi rất nhiều thứ.

Những chậu cây tôi từng chăm.

Những cuốn sách tôi từng đọc.

Những chiếc cốc đôi.

Thậm chí cả mùi hương trong phòng.

Mọi dấu vết thuộc về tôi đều đã biến mất.

Lục Diễn Chu đi từng phòng.

Giống như đang tìm kiếm điều gì đó.

Cuối cùng.

Anh dừng lại trước căn phòng làm việc cũ của tôi.

Chiếc bàn vẫn ở đó.

Giá sách vẫn ở đó.

Chỉ là đã trống đi một nửa.

Anh kéo ngăn bàn ra theo thói quen.

Bên trong có một chiếc hộp giấy màu xanh nhạt.

Không khóa.

Cũng không dán nhãn.

Giống như bị ai đó quên mất.

Lục Diễn Chu mở hộp.

Khoảnh khắc nhìn thấy thứ bên trong.

Cả người anh cứng lại.

Đó là một chồng thư.

Lá thư đầu tiên.

Đề ngày:

Ngày 12 tháng 8.

Năm đầu tiên kết hôn.

Nét chữ rất đẹp.

Cũng rất vui vẻ.

“Diễn Chu.”

“Hôm nay là ngày đầu tiên chúng ta chuyển tới nhà mới.”

“Anh nói sau này sẽ làm em trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất thế giới.”

“Em tin anh.”

“Cho nên em cũng sẽ cố gắng trở thành người vợ tốt nhất.”

“Chúng ta nhất định phải cùng nhau già đi nhé.”

Khóe môi Lục Diễn Chu run lên.

Bởi anh nhớ.

Ngày hôm đó.

Anh thật sự từng nói như vậy.

Lá thư thứ hai.

Năm thứ hai kết hôn.

“Diễn Chu.”

“Hôm nay công ty nhận được khoản đầu tư đầu tiên.”

“Em vui lắm.”

“Anh ôm em quay vòng vòng trong văn phòng.”

“Em hy vọng sau này khi công ty thành công, anh vẫn nhớ cảm giác của ngày hôm nay.”

Lá thư thứ ba.

Năm thứ ba.

Năm thứ tư.

Năm thứ năm.

Mỗi lá thư đều ngắn hơn một chút.

Niềm vui cũng ít hơn một chút.

Lục Diễn Chu đọc từng lá.

Từng lá một.

Không bỏ sót chữ nào.

Càng đọc.

Trái tim càng đau.

Lá thư năm thứ sáu.

Nội dung chỉ còn vài dòng.

“Diễn Chu.”

“Hôm nay em nhận giải thưởng nghiên cứu.”

“Anh nói bận.”

“Không tới được.”

“Không sao.”

“Em biết công ty rất quan trọng.”

Nhưng bên dưới.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...