Có thêm một câu nhỏ.

Giống như được viết sau đó rất lâu.

“Chỉ là lúc nhận giải xong.”

“Em vẫn nhìn xuống hàng ghế khán giả một lần.”

“Hy vọng anh xuất hiện.”

Bàn tay cầm thư của Lục Diễn Chu bắt đầu run lên.

Bởi ngày hôm đó.

Anh nhớ rõ mình đang làm gì.

Anh đang tham dự tiệc chúc mừng sinh nhật Ôn Nhược Sênh.

Ngoài cửa sổ.

Mưa càng lúc càng lớn.

Lục Diễn Chu ngồi trên chiếc ghế cũ.

Tiếp tục mở lá thư tiếp theo.

Lá thư năm thứ bảy.

Nét chữ đã không còn mềm mại như trước.

“Diễn Chu.”

“Hôm nay người khác lại gọi cô ấy là Lục phu nhân.”

“Anh vẫn không sửa.”

“Em biết có lẽ anh không cố ý.”

“Nhưng em vẫn rất buồn.”

Lá tiếp theo.

“Diễn Chu.”

“Hôm nay là lần thứ mười ba.”

Lá tiếp theo.

“Lần thứ mười tám.”

“Lần thứ hai mươi bốn.”

“Lần thứ ba mươi.”

Chỉ còn những con số.

Không còn tâm sự.

Không còn mong đợi.

Cũng không còn tình yêu.

Lục Diễn Chu đọc đến lá cuối cùng.

Ngày tháng ghi trên đó.

Chính là một tuần trước khi tôi nộp đơn kiện.

Tờ giấy rất mỏng.

Chỉ có duy nhất một câu.

“Hôm nay họ lại gọi cô ấy là Lục phu nhân.”

“Anh vẫn không sửa.”

Không trách móc.

Không oán hận.

Không chất vấn.

Nhưng chính vì thế.

Lại đau hơn tất cả.

Lục Diễn Chu ngồi lặng trong căn phòng tối.

Ngoài trời mưa rơi không ngừng.

Lần đầu tiên sau nhiều năm.

Anh cúi đầu.

Hai tay che kín gương mặt.

Bờ vai khẽ run lên.

Anh nhớ lại tất cả.

Nhớ người con gái từng thức trắng cùng mình trong phòng thí nghiệm.

Nhớ người phụ nữ luôn đứng phía sau trong mỗi lần anh nhận giải thưởng.

Nhớ ánh mắt chờ đợi của cô.

Nhớ những lần cô nhìn anh rồi im lặng quay đi.

Hóa ra.

Không phải cô chưa từng đau.

Chỉ là cô chưa từng nói.

Đến tận hôm nay.

Anh mới hiểu.

Ba mươi bảy lần mặc nhận ấy.

Không phải ba mươi bảy lần.

Mà là ba mươi bảy nhát dao.

Từng chút.

Từng chút một.

Cắt đứt tình yêu của cô.

Cho tới khi không còn gì sót lại.

Gần nửa đêm.

Lục Diễn Chu lấy điện thoại ra.

Mở khung trò chuyện đã rất lâu không sử dụng.

Ngón tay dừng trên màn hình thật lâu.

Cuối cùng.

Anh gõ một câu.

“Anh xin lỗi.”

Xóa đi.

Viết lại.

Lại xóa đi.

Rất lâu sau.

Mới gửi đi một tin nhắn.

“Tri Vi.”

“Anh xin lỗi.”

“Lần này anh không cầu em quay lại.

“Anh chỉ mong em đừng vì anh mà không còn tin vào ánh sáng.”

Tin nhắn được gửi thành công.

Lúc đó.

Tôi vẫn đang ở viện nghiên cứu.

Ánh đèn trong phòng làm việc còn sáng.

Điện thoại rung lên.

Tôi nhìn nội dung.

Im lặng rất lâu.

Sau đó mới gõ một dòng trả lời.

“Không đâu.”

“Lúc nào tôi cũng tin vào ánh sáng.”

Ngón tay dừng lại vài giây.

Tôi tiếp tục viết.

“Chỉ là.”

“Ánh sáng đó không còn là anh nữa.”

Tin nhắn gửi đi.

Ngoài cửa sổ.

Cơn mưa đã dần ngừng lại.

Mây đen tản đi.

Một vệt trăng mỏng xuất hiện nơi chân trời.

Giống như cuộc đời tôi.

Sau rất nhiều năm bước trong bóng tối.

Cuối cùng cũng nhìn thấy con đường thuộc về chính mình.

Chương 11: Ánh Sáng Mang Tên Mình

Ba năm sau.

Mùa thu.

Thành phố Bắc Kinh.

Trung tâm Hội nghị Quốc gia.

Buổi lễ trao giải khoa học công nghệ có quy mô lớn nhất năm nay đang diễn ra.

Ánh đèn sáng rực.

Khán phòng chật kín người.

Các viện sĩ.

Các giáo sư.

Những nhà đầu tư hàng đầu.

Cùng vô số phóng viên truyền thông trong và ngoài nước.

Trên màn hình lớn.

Một cái tên xuất hiện.

Cố Tri Vi.

Ba năm.

Đủ để rất nhiều chuyện thay đổi.

Viện Nghiên cứu Sinh học Vi Quang từ một nhóm nghiên cứu nhỏ chỉ vài người đã phát triển thành trung tâm nghiên cứu hàng đầu trong lĩnh vực sinh học tổng hợp.

Dự án thế hệ mới do tôi dẫn đầu vừa được công bố trên tạp chí học thuật quốc tế.

Đồng thời giành được giải thưởng nghiên cứu có giá trị nhất năm.

Lần này.

Không còn ai có thể xóa tên tôi khỏi bất kỳ danh sách nào nữa.

Phía sau cánh gà.

Luật sư Trần đứng dựa tường.

Vẫn bộ dáng cà lơ phất phơ như năm nào.

“Tiến sĩ Cố.”

“Sao?”

“Chị có biết hôm nay mình lên hot search lần thứ mấy không?”

Tôi bật cười.

“Không biết.”

“Lần thứ tám.”

“Tôi không có hứng thú.”

“Đúng là chị.”

Anh nhún vai.

“Bao người muốn nổi tiếng còn không được.”

Tôi nhìn sân khấu phía xa.

Khẽ lắc đầu.

“Tôi chỉ thích làm nghiên cứu.”

Luật sư Trần im lặng vài giây.

Sau đó đột nhiên cười.

“May mà chị thắng kiện.”

“Nếu không ngành khoa học thật sự mất đi một người rất đáng tiếc.”

Tôi không trả lời.

Chỉ nhìn ánh đèn phía trước.

Có một số chuyện.

Cho đến tận bây giờ nghĩ lại vẫn như một giấc mơ.

Ba năm qua.

Lục Thị Sinh Học vẫn tồn tại.

Nhưng đã không còn huy hoàng như trước.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...