1
Trong cơn mơ màng, dường như nghe thấy tiếng kẻ cầm canh điểm trống, Cố Hạm mới uể oải tỉnh dậy, bàn tay theo thói quen đưa sang bên cạnh thăm dò, đầu ngón tay chỉ chạm phải chút hơi ấm còn sót lại , đành bất lực thở dài. Chàng lúc nào cũng như vậy .
Dù sao cũng đã tỉnh rồi , Cố Hạm trở mình ngồi dậy, khẽ cất tiếng gọi: “Người đâu .”
Bên ngoài vang lên tiếng bước chân, tấm rèm được vén lên, nha hoàn T.ử Trúc nghe tiếng liền bước vào : “Vương phi, người tỉnh rồi ạ?”
Cố Hạm có phần hơi ngạc nhiên: “Đêm nay không phải T.ử Uyển trực đêm sao ?”
T.ử Trúc là do Hoàng hậu ban cho, tuy rằng thời gian ở bên cạnh nàng không ngắn, nhưng những chuyện thân cận nàng chưa từng để ả nhúng tay vào , huống chi là chuyện trực đêm như thế này .
T.ử Trúc vội vàng giải thích: “Bẩm Vương phi, đêm nay đúng là T.ử Uyển trực đêm ạ. Nhưng đến nửa đêm, T.ử Uyển đột nhiên bị tiêu chảy rất nặng, liền phân phó nô tỳ tới đây, xin Vương phi thứ tội.”
Cố Hạm có phần lo lắng: “Đã mời đại phu chưa ?”
“Đã mời rồi ạ, không có gì đáng ngại.”
Cố Hạm gật đầu, lúc này mới hỏi đến chuyện nàng quan tâm nhất: “Vương gia xuất phát từ lúc nào?”
T.ử Trúc cười đáp: “Vương gia giờ Dần đã xuất phát rồi ạ, người dặn không được kinh động đến Vương phi, còn bảo người yên tâm, nhất định sẽ không quên ước định với Vương phi đâu .”
Gương mặt Cố Hạm thoắt cái đỏ bừng lên, dưới ánh nến lập lòe lại càng thêm phần yêu kiều quyến rũ.
Thành thân đã hai năm, chinh chiến ba lần , tuy thời gian đều không dài, cơ bản chỉ hai ba tháng, nhưng nàng luôn lưu luyến không nỡ xa chàng .
Mà mỗi lần chàng xuất chinh vào hôm trước , đêm ấy nhất định sẽ dày vò khiến nàng mê man ngủ thiếp đi , sau đó mới lặng lẽ đứng dậy xuất phát. Đợi đến khi nàng tỉnh lại , đại quân đã sớm rầm rộ rời khỏi kinh thành rồi .
Đêm qua cũng lại như vậy , Cố Hạm tuy có chút buồn bực vì phu quân mình hết lần này đến lần khác dụ dỗ lừa gạt nàng, nhưng nghĩ đến ước định của hai người , trên mặt không khỏi nở một nụ cười ngọt ngào.
Đang lúc xuất thần, chợt nghe T.ử Trúc nói : “Vương phi, trong phòng nhiệt khí nhiều, người xem có muốn uống chút nước không ạ?”
Ngẫm lại đúng là có chút khát, Cố Hạm khẽ gật đầu.
Nhìn T.ử Trúc có phần khẩn trương bưng nước đến, cẩn thận tỉ mỉ hầu hạ nàng uống hết.
Cố Hạm âm thầm thở dài trong lòng. Có phải mình đã đề phòng thái quá rồi không ? Nha đầu này giờ đã hơi thần hồn nát thần tính rồi .
Xét thấy ả trước nay vẫn an phận thủ thường, Cố Hạm cũng không ngại cho ả một tiền đồ tốt đẹp .
Uống nước xong không bao lâu, Cố Hạm liền chìm vào giấc ngủ. Nhưng nàng chưa từng nghĩ rằng, sau một giấc ngủ, thứ nàng phải đối mặt lại là cả một thế giới long trời lở đất.
Khi Cố Noãn Khuynh một lần nữa tỉnh lại , nàng phát hiện đầu mình nặng trĩu, toàn thân vô lực, cứ như là uống say rượu vậy .
Phó Thần tuy rằng dung túng nàng, nhưng có một điều, không cho phép nàng uống say rượu khi chàng không có ở đây.
Nàng còn nhớ lần đầu tiên uống say rượu là lúc hai người thành thân . Đêm đó uống rượu hợp cẩn xong, vì tò mò nàng lại uống thêm vài chén, sau đó liền say. Những chuyện sau đó mơ mơ hồ hồ, hình như nàng vẫn luôn làm nũng với Phó Thần.
Sau đó, Phó Thần liền ra mệnh lệnh cho nàng.
Cố Hạm rất nghi hoặc, nàng chắc chắn mình chưa từng uống rượu, nhưng hiện tại là tình trạng gì đây?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoi-hon/chuong-1.html.]
Nhìn quanh bốn phía, lúc
này
mới phát hiện xung quanh đều xa lạ, Cố Hạm hoảng sợ, đang định mở miệng gọi
người
, nhưng
lại
kinh hãi phát hiện
mình
không
thể phát
ra
âm thanh.
Cố Hạm rất nhanh liền hiểu ra , mình đã trúng kế của kẻ khác rồi .
Không kịp nghĩ nhiều, Cố Hạm gắng sức đứng dậy, dừng lại một lát, đợi cơn choáng váng trong người qua đi , lúc này mới cảm thấy đầu óc không còn đau như lúc mới tỉnh, mà sức lực toàn thân cũng từ từ khôi phục.
Cố Hạm lúc này mới phát hiện trên người mình mặc chính là y phục của nha hoàn bình thường trong vương phủ. Hình như đối phương một chút cũng không lo lắng nàng trốn thoát, đã không dùng dây thừng trói buộc nàng, cũng không ngụy trang gì cho nàng, lại còn đường đường chính chính để nàng mặc y phục hạ nhân của vương phủ.
Đang định đứng dậy thử xem có ra ngoài được không , chợt nghe bên ngoài có tiếng bước chân truyền đến, Cố Hạm vội nằm xuống nhắm mắt lại .
Cửa bị đẩy ra , hình như là một cô nương trẻ tuổi, bước chân rất nhẹ nhàng lanh lẹ, vào phòng liền ngồi lên chiếc ghế nhỏ cạnh giường, lặng lẽ canh giữ.
Cố Hạm đợi hồi lâu, không thấy động tĩnh gì, không nhịn được nữa, thế là giả vờ vừa mới tỉnh, từ từ mở mắt ra , liền nhìn thấy một khuôn mặt tròn nhỏ nhắn.
Nha đầu nhỏ đang buồn chán ngẩn người , đột nhiên đối diện với ánh mắt của Cố Hạm, ngẩn ra một lát, rồi cười tươi nói : “Tỷ tỷ, tỷ tỉnh rồi !”
Cố Hạm nghe vậy , không khỏi nhướn mày: Tỷ tỷ?
Nha đầu nhỏ vội vàng đỡ nàng dậy, dựa vào đầu giường, vừa đút nước cho nàng uống vừa vui vẻ nói : “Tỷ tỷ, tỷ cuối cùng cũng tỉnh lại rồi . Nếu tỷ mà không tỉnh nữa, muội phải bảo cha muội đi tìm đại phu khác rồi . Tỷ tỷ không biết đâu , lúc tỷ mới tới biệt viện, trông đáng sợ lắm, sắc mặt tái nhợt trắng bệch, may mà Vương phi nhân từ, vị đại phu đi cùng cũng rất giỏi, nói tỷ tỷ không có gì đáng ngại, hai ngày nay sẽ tỉnh lại , quả nhiên hôm nay tỷ tỉnh rồi , đúng là thần y mà.”
Nha đầu nhỏ nói chuyện chẳng có đầu đuôi gì, nghĩ đến đâu nói đến đó, nhưng Cố Hạm phát hiện mình hoàn toàn không thể hiểu nổi lời của nàng ta , sắc mặt càng thêm tái nhợt, bỗng nhiên túm c.h.ặ.t lấy tay nha đầu nhỏ, không thể tin được : “Ngươi nói gì?” Giọng nói khàn đặc khó nghe , nhưng nàng không còn lòng dạ nào mà để ý đến.
Nha đầu nhỏ bị nàng dọa cho hoảng sợ, lắp bắp nói : “Tỷ tỷ, tỷ sao vậy ? Có phải vẫn còn không khỏe không ạ?”
Cố Hạm sốt ruột hét lên: “Rốt cuộc ngươi là ai? Tại sao ta lại ở chỗ này ?”
Lần này nha đầu nhỏ thật sự bị vẻ mặt và đôi tay đang nắm c.h.ặ.t của Cố Hạm dọa cho sợ hãi, không còn dám nói năng lung tung nữa: “Con, con tên là Thanh Ngọc, đây là biệt viện của Cảnh vương phủ. Tỷ tỷ, trước đó tỷ bị bệnh nặng ở vương phủ, Vương phi nhân từ, phái người đưa tỷ đến biệt viện tĩnh dưỡng.”
Cố Hạm lần này cuối cùng cũng xác nhận những gì mình nghe được ban nãy là thật.
“Vương phi” phái người đưa nàng đến đây? Nếu Vương phi hiện giờ đang ở trong vương phủ, vậy nàng là ai?
Phản ứng đầu tiên của Cố Hạm là: Có kẻ đã giả mạo nàng!
Cố Hạm định thần lại , buông Thanh Ngọc ra , hai tay sờ nắn khắp khuôn mặt.
Nếu trong vương phủ có Vương phi, mà đối phương lại có thể không kiêng nể gì đưa nàng đến biệt viện, vậy chứng tỏ đối phương nhất định đã dùng thuật dịch dung cực kỳ cao minh trên người nàng.
Nhưng bất kể thuật dịch dung có cao minh đến đâu , luôn có thể tìm ra sơ hở.
Thanh Ngọc lại một lần nữa sửng sốt, nhìn Cố Hạm sờ nắn khắp mặt mình , thần sắc từ thản nhiên chuyển sang hoang mang, rồi phẫn nộ, cuối cùng là ủ rũ uể oải.
Rồi vai nàng bị bắt lấy: “Thanh Ngọc?”
“Dạ?”
“Muội có thể giúp ta một việc không ?”
“Vâng ạ.”
“Muội nhìn kỹ mặt ta đi , so với trước kia có gì khác không ?”
Chaporia
Bình Luận (0)