Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Thanh Ngọc nghe lời ngẩng đầu lên, đem khuôn mặt trước mắt quan sát kỹ càng tỉ mỉ, toàn diện, sau đó cẩn thận liếc nhìn Cố Hạm một cái.
Cố Hạm vội vàng nặn ra một nụ cười : “Sao rồi ? Nhìn ra được gì không ?”
Thanh Ngọc mím môi, cẩn trọng nói : “ Đúng là có hơi khác ạ.”
Cố Hạm gần như nín thở, nghe Thanh Ngọc giải thích: “Lúc tỷ tỷ mới tới, sắc mặt thực sự rất kém, bây giờ đã có chút hồng hào rồi ạ.”
Nghĩ đến trong đó cũng có công lao chăm sóc của mình , giọng điệu có chút đắc ý.
Nói xong mới phát hiện xung quanh im ắng đến đáng sợ, ánh mắt liếc nhìn lại , phát hiện Cố Hạm vẻ mặt bình tĩnh, Thanh Ngọc trong lòng thấp thỏm bất an, không rõ hiện tại là tình huống gì.
Đang định mở miệng, liền nghe giọng Cố Hạm bình tĩnh vang lên: “Thanh Ngọc, phiền muội đỡ ta đến trước gương, rồi để ta yên tĩnh một mình , được không ?”
Thanh Ngọc không dám nói thêm lời nào, vội vàng đứng dậy đỡ nàng đến trước gương ngồi xuống, rồi có chút lo lắng nhìn nàng. Thấy Cố Hạm thực sự không muốn nói chuyện, đành phải đóng cửa rời đi .
Cố Hạm đợi tiếng bước chân của Thanh Ngọc đi xa, mới xoay người , chậm rãi ngẩng đầu lên, chuyển tầm mắt vào trong gương, nhưng không thể khống chế được nữa, hét lên một tiếng ch.ói tai, âm thanh khàn đặc khó nghe .
T.ử Trúc!
Khi trong gương hiện ra gương mặt của T.ử Trúc, Cố Hạm cuối cùng cũng đã thông suốt mọi chuyện trước sau . Thì ra là thế, thì ra là thế!
T.ử Trúc ở bên cạnh nàng cũng đã ba năm rồi , nhưng đây lại là lần đầu tiên Cố Hạm nghiêm túc quan sát ả ta như vậy . Nàng cứ thế nhìn chằm chằm vào gương dò xét suốt một canh giờ, gương mặt đã bị xoa đến đỏ bừng, vậy mà vẫn không tìm ra bất kỳ sơ hở nào. Cố Hạm cuối cùng cũng có chút tuyệt vọng.
Rốt cuộc là làm sao thực hiện được ? Tại sao nàng lại không tìm ra bất kỳ kẽ hở nào? Cứ như thể gương mặt này vốn dĩ đã là của nàng.
Cố Hạm trầm mặc, trong đầu tựa hồ nghĩ ra điều gì đó, nhưng lại không nắm bắt được .
Cánh cửa nhẹ nhàng được đẩy ra , Cố Hạm cảnh giác quay lại : “Ai?”
“Tỷ tỷ, là muội đây.” Giọng nói vui vẻ của Thanh Ngọc vang lên, “Tỷ tỷ, muội sợ tỷ đói quá, tỷ ăn chút gì trước đã nhé?”
Cố Hạm hiện giờ căn bản không có khẩu vị, lắc đầu.
Thanh Ngọc bày biện cơm nước xong, phát hiện Cố Hạm lại hờ hững như không , lập tức tức giận trước sự phí phạm trời cho của nàng: “Tỷ tỷ, hồn về hồn về, phải ăn cơm thôi ạ!”
Nào ngờ Cố Hạm nghe được lời này , cả người lại như bị điểm huyệt, một lần nữa chậm rãi nhìn về phía gương mặt vừa quen thuộc lại xa lạ trong gương.
Không một chút sơ hở, hoàn toàn khớp.
Cố Hạm khi rảnh rỗi thích đọc các loại tạp thư, thỉnh thoảng cũng sẽ thừa lúc Phó Thần không chú ý mà lén xem mấy thứ gọi là “diễm thư”, thường thường bị những câu chuyện tình yêu hận triền miên của tài t.ử giai nhân trong sách làm cho cảm động đến rơi lệ đầy mặt.
Lúc ấy đọc được những câu chuyện âm dương cách biệt, c.h.ế.t đi sống lại , cũng từng đem ra hỏi Phó Thần, còn bị Phó Thần cười nhạo, nói những lời ma quỷ quái đản ấy không thể tin được , sau đó còn cấm nàng đọc mấy sách đó, bảo rằng sẽ dạy hư nàng.
Nhưng
bây giờ, ngoại trừ cách giải thích đó
ra
, Cố Hạm thực sự
không
nghĩ
ra
còn khả năng nào khác,
có
thể khiến
mình
thay
đầu đổi mặt, mà đối phương
lại
có
thể
không
kiêng nể gì như
vậy
.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoi-hon/chuong-2.html.]
Cố Hạm hít sâu một hơi , ôm lấy tia hy vọng cuối cùng, chỉ mong rằng những gì mình nghĩ đều là sai lầm, bằng không , tất cả đều quá mức hoang đường.
Chậm rãi xắn tay áo bên phải lên, không nhìn thấy nốt ruồi hình trăng non.
Cố Hạm toàn thân run rẩy, phải dùng sức c.ắ.n c.h.ặ.t hàm răng, mới có thể ngăn cơn co giật. Đây không phải là thân thể của nàng!
Nàng, vậy mà đã không còn là nàng nữa rồi !
Khi hiểu rõ điều này , Cố Hạm cảm thấy nỗi tuyệt vọng ngập trời ập thẳng vào mặt.
2
Đầu óc Cố Hạm hỗn loạn vô cùng. Nàng của hiện tại, có còn sống không ? Rốt cuộc ai mới là nàng?
Cố Hạm có đôi khi thậm chí còn hoài nghi, phải chăng tất cả chỉ là do mình vô căn cứ phỏng đoán, có lẽ mình vốn dĩ chính là T.ử Trúc, còn cái gì thiên kim Hầu phủ, cái gì Cảnh Vương phi, chẳng qua chỉ là một giấc mộng mà thôi.
Đang lúc suy sụp, Thanh Ngọc đến gõ cửa, nói cô nương T.ử Uyển bên cạnh Vương phi đến, bảo Cố Hạm đi gặp.
T.ử Uyển là từ khi Cố Hạm năm tuổi đã được Phó Thần đặt ở bên cạnh nàng, sợ nàng nhỏ người bị kẻ khác bắt nạt, vô cùng trung thành với nàng.
Khi Cố Hạm đến, trong sảnh chỉ có một mình T.ử Uyển, đôi mày hơi nhíu lại .
Hai người chào hỏi nhau xong, lại ngồi xuống.
Nhưng T.ử Uyển lại im thin thít chẳng nói lời nào.
Cố Hạm không biết dụng ý của T.ử Uyển, mặc dù rất muốn đem mọi chuyện nói ra toàn bộ, nhưng dù sao việc này liên quan trọng đại, hơn nữa hiện tại không có chút căn cứ nào, đành phải trầm mặc, tĩnh quan kỳ biến.
T.ử Uyển tuy trầm mặc, nhưng vẫn luôn âm thầm đ.á.n.h giá “T.ử Trúc” đối diện.
Gần nửa tháng không gặp, T.ử Uyển không ngờ sự thay đổi của ả lại lớn như vậy . Cả người đã không còn vẻ cẩn thận dè dặt như trước , trở nên thong dong bình thản, không biết là vì trải qua một trận đại bệnh, hay là vì rời khỏi vương phủ đến biệt viện này .
T.ử Uyển thở dài, thôi vậy , dù nàng ta có cảm thấy không thích hợp thế nào đi nữa, những điều nên nói vẫn phải nói .
“T.ử Trúc,” T.ử Uyển uống một ngụm trà , cuối cùng cũng mở miệng: “Lần này ngươi cùng Vương phi đồng thời hôn mê bất tỉnh, cao nhân mà Hoàng hậu nương nương đưa tới đã khẳng định ngươi và Vương phi mệnh lý tương khắc, vì thế mới đưa ngươi tới biệt viện, còn phái đại phu giỏi nhất đến chẩn trị cho ngươi. Vương phi sợ ngươi hiểu lầm, nên đặc biệt sai ta đến giải thích cặn kẽ với ngươi.”
Cố Hạm mỉm cười : “Đa tạ tỷ tỷ, muội hiểu tấm lòng khổ tâm của Vương phi.” Cố Hạm hiểu rằng, đây nhất định sẽ không phải là mục đích duy nhất của T.ử Uyển trong chuyến đi này .
T.ử Uyển cũng không vòng vo nữa, cười tươi nói : “Vương phi thấy ngươi trong lúc bệnh rất nhớ nhung quê hương, lần này lại gặp dữ hóa lành, xem ra là được trời cao phù hộ, bởi vậy đặc biệt xin chỉ thị của Hoàng hậu nương nương, sai ta mang theo khế ước bán thân của ngươi, cùng hai trăm lượng ngân phiếu, để ngươi vinh quy cố lý. Tỷ tỷ thật sự chúc mừng ngươi rồi , từ nay về sau chính là thân phận tự do rồi .”
Lòng Cố Hạm chùng xuống. T.ử Trúc lại muốn đuổi nàng ra khỏi vương phủ.
Nàng vốn nghĩ rằng, dù ở biệt viện, nhưng nàng luôn có thể tìm được cơ hội liên lạc với Phó Thần, đem ngọn nguồn mọi chuyện bẩm báo, không ngờ T.ử Trúc vậy mà lại nóng lòng đến thế.
Chẳng trách T.ử Uyển ban nãy dường như có điều phiền não, nàng ta thông minh như vậy , nhất định hiểu rõ hành động này là không thỏa đáng, nhưng biết làm sao được , đây là mệnh lệnh của “Vương phi” mà nàng ta thề c.h.ế.t trung thành ban ra đây?
Chaporia
Bình Luận (0)