Hồi Hồn/Chương 22C. 22
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đại khái qua nửa canh giờ, Hành Viễn mới dừng lại , nói : “Nếu như lão nạp đoán không sai, cô nương hẳn là đã trúng một loại cổ độc gọi là Hồn Cổ.”

Thấy hai người cả kinh thất sắc, Hành Viễn thở dài: “Lão nạp cũng là mấy năm trước cứu được một vị tế sư của Nam Việt, nghe ông ta nói tới chuyện vu cổ. Nghe nói Nam Việt có một loại cổ trùng đỉnh cấp, tên là Hồn Cổ. Thứ này , vừa là d.ư.ợ.c, lại vừa là độc đó.”

Phó Thần cực lực duy trì vẻ trấn định trên mặt, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Hành Viễn: “Xin hỏi đại sư, đây là có ý gì?”

“Hồn Cổ này , khi hồn phách của người ta bất ổn mà gieo vào người , có thể khiến cho hồn phách ổn định, khôi phục thần trí. Thế nhưng đây là cổ song sinh, cần phải đồng thời gieo lên trên người hai người . Hơn nữa nó chỉ có tuổi thọ hai năm. Đợi đến khi Hồn Cổ c.h.ế.t đi , hai người đó cũng sẽ qua đời. Đây chính là ý nghĩa thực sự của việc đồng sinh cộng t.ử, vì thế cổ này còn có tên gọi là Sinh T.ử Cổ.”

“Có cách giải không ạ?”

“Lão nạp hổ thẹn. Lúc đó cũng chỉ là ngẫu nhiên nghe nói đến chuyện này . Còn về cách giải, lão nạp cũng chưa từng nghe nói tới. Nhưng nghe nói loại cổ này không dễ nuôi sống, người đời rất ít khi biết đến. Chỉ có tế sư đỉnh cấp của Nam Việt mới có thể hiểu được một hai phần. Lão nạp không biết là người phương nào lại có bản lĩnh nuôi thành loại cổ này , lại còn dùng để làm ra chuyện táng tận lương tâm như vậy .”

Phó Thần truy vấn: “Hành Tri trụ trì của Hoàng Giác Tự có thể giải được không ạ?”

Hành Viễn đại sư lắc đầu: “Lão nạp đã nhiều năm chưa gặp lại sư huynh trụ trì, không dám khẳng định sư huynh có biết hay không . Có điều việc này là bí văn của Nam Việt, người ngoài chỉ biết Nam Việt nuôi cổ, còn đối với Hồn Cổ thì e rằng biết rất ít.”

“Hơn nữa trước mắt không thể nào biết được đối phương đã tiến hành thuật di hồn với cô nương như thế nào. Lão nạp tin rằng, hai thứ này nhất định là có liên hệ với nhau . Nếu có thể tìm ra người thi cổ, hẳn là sẽ có thể tìm ra biện pháp.”

Phó Thần nghe vậy sững người . Trong lòng cười khổ. Quả nhiên là quan tâm tắc loạn. Vừa nghe nói Cố Hạm rất có khả năng chỉ còn sống được hai năm, cả người chàng đều hoảng hốt, chỉ nghĩ đến chuyện phải mau ch.óng giải loại cổ độc này , để A Hạm được sống khỏe mạnh, mà quên mất cách quan trọng nhất, cũng là tiện lợi nhất chính là lôi kẻ đứng sau màn ra . Bất luận thế nào, chàng nhất định sẽ để A Hạm quay trở về, hơn nữa còn phải sống thật tốt .

Nghĩ thông suốt được điểm này rồi , Phó Thần liền đứng dậy, chắp tay bái tạ: “Đa tạ đại sư đã chỉ điểm.”

Cố Hạm cũng đứng dậy theo, hành lễ.

Hành Viễn đỡ lấy Phó Thần, thở dài nói : “Thí chủ yên tâm. Lão nạp đã biết việc này , nhất định sẽ tận lực giúp đỡ, nghĩ cách liên hệ với vị tế sư năm đó. Hy vọng có thể nhanh ch.óng để cô nương trở về.”

Hành Viễn đại sư không ở lại lâu, vội vàng cáo từ.

Trong phòng trầm mặc hồi lâu. Ngược lại là Cố Hạm lên tiếng trước , an ủi nói : “Biểu ca không cần phải lo lắng. Ta tin vào năng lực của biểu ca, nhất định có thể cứu ta .”

Phó Thần ngẩng đầu lên nhìn nàng một cái, sau đó nhìn thẳng về phía trước , kiên định nói : “Phải, A Hạm nàng yên tâm, biểu ca nhất định sẽ để nàng trở về thân thể của mình . Thê t.ử của ta chỉ có thể là nàng.

Chàng ghi nhớ lời Cố Hạm đã nói . Dù cho có là nàng của hiện tại đi chăng nữa, chàng cũng sẽ không nhìn nhiều.

Vành mắt Cố Hạm ửng đỏ, nhìn gương mặt nghiêng đầy cương nghị của chàng , nghiêm túc gật đầu: “Vâng.”

Bên trong Trường Lạc cung, Thái hậu thân mật nắm lấy tay “Cảnh Vương phi”, trêu đùa: “Được rồi được rồi , lão Nhị sắp về rồi , lần này thì vui rồi chứ gì, xem con mấy bữa nay buồn bực không vui kìa.”

Nói xong vừa cười vừa khẽ cạo lên má nàng ta .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoi-hon/chuong-22.html.]

“Cảnh Vương phi” thì đỏ bừng mặt, cúi đầu giận dỗi nói : “Hoàng tổ mẫu.”

Khiến mọi người cười to. Hoàng hậu cười nói : “Mẫu hậu cũng đừng có trêu nó nữa, không thì sau này nó chẳng dám tới Trường Lạc cung nữa đâu .”

Mọi người thấy Hoàng hậu thay Cảnh Vương phi giải vây, tuy ngoài mặt đều cười , nhưng trong lòng lại mỗi người một ý.

Hôm nay là ngày mệnh phụ vào cung yết kiến, bởi vậy , trong Trường Lạc cung, ngoài các tần phi hậu cung ra , còn có các vị cáo mệnh phu nhân trong triều.

Vừa vặn vừa mới nhận được tin tức, Cảnh Vương xuất chinh Mạc Bắc gần bốn tháng trời sẽ về tới kinh thành vào ngày kia . Mượn cái cớ này , mọi người không thể không hảo hảo mà nịnh nọt vị Cảnh Vương phi này .

Nói đến vị Cảnh Vương phi này , thực đúng là khiến các vị phu nhân tiểu thư các nhà phải hâm mộ ghen tị.

Xuất thân tốt , lúc ở nhà đã là châu báu trên tay của Định Viễn Hầu phủ. Cập kê xong, Cảnh Vương liền vội vàng rước người về vương phủ, hết mực yêu chiều.

Gác lại thân phận không nói , bản thân Cảnh Vương đã là một nam t.ử hảo hãn hiếm có khó tìm, sớm đã lập nên chiến công hách hách, lần này lại bình định loạn Mạc Bắc, giành được sự yên bình lâu dài cho biên cảnh.

Còn ai có thể hoàn mỹ không chút tiếc nuối như nàng ta nữa chứ?

T.ử Trúc mặc cho các vị phu nhân thỉnh thoảng lại trêu ghẹo, đúng lúc cúi đầu xuống đỏ bừng cả mặt.

Những cảnh tượng như thế này nàng ta cũng không hề xa lạ. Chỉ là vốn dĩ nàng ta đều chỉ đứng ở phía sau , tùy thời chú ý đến nhu cầu của Vương phi, tận tâm phục vụ Vương phi cho tốt .

Ánh mắt của mọi người sẽ chỉ vây quanh Cảnh Vương phi, mà tuyệt đối sẽ không rơi xuống trên người nàng ta .

Mà bây giờ, nàng ta đã dần dần thích ứng và hưởng thụ sự chúng tinh phủng nguyệt như thế này , dần dần thích ứng với việc nàng ta chính là Cảnh Vương phi. Phu quân của nàng ta là một bậc anh hùng cái thế. Nàng ta gần như đã quên mất rằng, nàng ta vốn dĩ chỉ là một tiểu nha hoàn .

Nếu không phải mình gặp được quý nhân, thì làm sao có được cơ duyên như thế này chứ?

Nghĩ đến nam t.ử anh minh vĩ ngạn kia sắp trở về rồi , chàng hiện tại chính là phu tế của mình . Tuy có chút khẩn trương, nhưng người đó đã nói rồi , chỉ cần nàng ta vẫn là nàng ta của hiện tại, thì vĩnh viễn không cần phải lo lắng.

Đúng vậy , ai mà có thể ngờ được chứ? Cảnh Vương phi hiện tại, kỳ thực đã sớm không còn là Cảnh Vương phi lúc trước nữa rồi .

...

Nhìn cổng thành đã ở ngay trước mắt, Cố Hạm cảm khái không thôi.

Bên cạnh truyền đến giọng nói khiến người ta yên tâm: “Đừng sợ, đã có ta ở đây.”

Cố Hạm quay đầu, phát hiện Phó Thần nhìn thẳng về phía trước , trên mặt toát lên vẻ thong dong trấn định. Nàng mỉm cười , quay đầu đi không nói gì.

Có chàng ở bên cạnh, nàng đương nhiên sẽ không sợ hãi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...