Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Chỉ là nhớ lại cái cảm giác bàng hoàng khi rời kinh lúc trước . Khi đó nàng đến cả cưỡi ngựa còn không biết . Mà sau này , vì để trốn tránh những kẻ do T.ử Trúc phái tới, lại có thể chịu đựng được sự xóc nảy, ngàn dặm tìm chồng.
Bây giờ đã trở về rồi , bên cạnh nàng đã có chàng . Nàng không cần phải chịu cảnh lo sợ bất an nữa, bởi vì chàng nhất định sẽ bảo vệ nàng.
Hồi trình là đi theo đại quân, nàng không có cách nào ngồi xe ngựa.
Mà Phó Thần vì để không đ.á.n.h rắn động cỏ, vẫn để nàng cải trang thành tiểu sai vặt A Dư.
Với thân phận là tiểu sai vặt thiếp thân , đương nhiên cũng không thể cưỡi chung ngựa với chủ nhân. Nàng cũng sẽ không cho phép Phó Thần ôm nàng. Bởi vậy , nàng từ nhỏ đã được nuông chiều từ bé, chỉ có thể ở trên đường hồi kinh, từ từ tập cưỡi ngựa.
Mới đầu là nàng nằm bò trên lưng ngựa, để Phó Thần từ từ nắm dây cương dắt đi . Mãi cho đến gần đây mới thực sự học được cách cưỡi ngựa.
Nhìn nàng vất vả như vậy , trong lòng Phó Thần chua xót không thôi. Thê t.ử của chàng , vốn dĩ được vạn phần sủng ái, được nuông chiều ở trong nhà, làm gì có chuyện phải học mấy thứ này chứ?
Mà bây giờ, ngay dưới mí mắt của chàng , nàng lại phải trải qua ngàn cay vạn đắng.
Bất kể là kẻ nào, chàng nhất định sẽ khiến đối phương phải trả giá.
Phó Thần dẫn theo chư vị tướng lĩnh tiến cung diện thánh, Cố Hạm thì dưới sự dẫn dắt của Cát Ngôn trở về Cảnh vương phủ.
Cát Ngôn tuân theo phân phó của Phó Thần, an bài nàng ở thư phòng tiền viện.
Phải nói rằng đây quả là một cảm giác rất kỳ diệu.
Phó Thần năm tuổi đã được phong làm Cảnh Vương, xuất cung lập phủ.
Lúc đó chàng tuổi còn nhỏ, tuy có những người hầu trung thành do Vĩnh Gia đế an bài, nhưng cũng sẽ có lúc không được chu toàn .
Bởi vậy rất nhiều chuyện là do mẹ của Cố Hạm, cũng là di mẫu của chàng – Tần thị, đến lo liệu.
Mà nàng khi còn nhỏ cũng là khách quen của Cảnh vương phủ. Hai người thường xuyên tay trong tay cùng nhau vui đùa trong vương phủ.
Sau này lớn lên, nên tránh hiềm nghi rồi , thì không thể quang minh chính đại mà đến nữa.
Nhưng khi chưa gả cho Phó Thần, thỉnh thoảng nàng cũng được Phó Thần dẫn đi lén đến Cảnh vương phủ.
Sau khi gả chồng, Cảnh vương phủ đã trở thành nhà của nàng. Nàng tràn đầy tình yêu và sự quyến luyến với nơi này .
Nàng vẫn luôn biết rằng, mình chính là nữ chủ nhân của Cảnh vương phủ.
Nhưng bây giờ, nàng lại lấy một thân phận khác để trở về đây, trở về nhà của mình .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoi-hon/chuong-23.html.]
Thực sự ứng với câu nói kia : Thế sự nan liêu a…
Trong phòng chính viện, T.ử Trúc khẩn trương đến mức liên tục uống
trà
. Khi
nghe
Cát Ngôn bẩm báo rằng Phó Thần
chưa
hồi phủ, mà là
vào
cung diện thánh
trước
, ngược
lại
nàng
ta
thở phào một
hơi
thật dài.
Đợi đến khi trong phòng không còn ai khác, T.ử Hoàn mới u uất lên tiếng: “Ngươi quá khẩn trương rồi , rất dễ bị lộ.”
T.ử Trúc đang cúi đầu dùng khăn lau mặt, nghe vậy trên mặt lóe lên một tia không kiên nhẫn.
Đợi đến khi xoay người lại , mới khẽ cười mở miệng: “T.ử Hoàn, ngươi đa nghi rồi . Trên đời này , ai mà có thể biết được ta không phải là Cố Hạm chứ? Ta chỉ là có một chút khẩn trương thôi. Nhưng bằng vào việc ta đã ở bên cạnh nàng ta ngần ấy năm, chuyện của nàng ta có gì mà ta không rõ ràng chứ? Tuyệt đối sẽ không để lộ ra đâu .”
T.ử Hoàn nghe nàng ta giải thích xong, mới thận trọng gật gật đầu, không nói thêm lời nào.
T.ử Trúc trong lòng phẫn hận. Nói đến chuyện trở thành Cảnh Vương phi này , chỗ không tốt duy nhất chính là con nha đầu thối tha này .
T.ử Hoàn cậy mình biết được bí mật của nàng ta , nên trước nay chưa từng coi nàng ta là Cảnh Vương phi thực sự.
Trước mặt người khác thì còn đỡ, nhưng sau lưng người khác lại coi nàng ta vẫn là tiểu nha hoàn năm xưa, mặc cho người ta sai khiến. Nói chuyện với mình thì trước sau vẫn là cái bộ dạng cao cao tại thượng.
Nếu như ả không phải là do người đó phái tới, thì nàng ta đã sớm cho ả biến mất rồi , há có thể dung túng cho ả đến tận bây giờ sao .
Đợi thêm chút nữa, nàng ta luôn có thể chờ được cơ hội. Đến lúc đó nàng ta mới có thể thực sự cao chẩm vô ưu.
13
Phó Thần cũng không ở trong cung quá lâu.
Vĩnh Gia đế khao thưởng các tướng lĩnh đã tham gia xuất chinh lần này , phong quan tiến tước. Còn là công thần lớn nhất của lần này – Phó Thần, lại nằm ngoài dự liệu của mọi người , ngoại trừ một ít hoàng kim vải vóc ra thì cũng không có thêm phong thưởng gì khác.
Mọi người kinh ngạc ngoài miệng, nhưng nghĩ lại Cảnh Vương nay mới chỉ ở tuổi nhược quán mà đã chiến công lừng lẫy, thanh danh hách hách, thì ngoại trừ ngôi vị Đông cung Thái t.ử ra , đúng là cũng chẳng còn gì để thưởng nữa.
Nhưng Vĩnh Gia đế đến nay vẫn chưa hề buông lời sẽ lập Thái t.ử. Bọn họ cũng không dám vọng thêm suy đoán về nhân tuyển Thái t.ử.
Đương kim Hoàng thượng có tất cả năm vị Hoàng t.ử. Ngoại trừ vị Đại hoàng t.ử đã yểu mệnh là do Hoàng hậu sinh ra , còn lại bốn vị Hoàng t.ử đều là do các phi tần sinh ra . Vĩnh Gia đế đem con trai toàn bộ phong làm Vương, nhưng lại chưa lập Thái t.ử. Quần thần tuy có nhiều phỏng đoán, nhưng vì kiêng kỵ uy danh những năm đầu của Vĩnh Gia đế, nên cũng không dám dễ dàng tiến ngôn.
Nay bốn người con trai đều đã trưởng thành, cục diện trong ngoài triều đình đều khá là vi diệu.
Ngự thư phòng, lúc này chỉ còn lại hai cha con Vĩnh Gia đế và Phó Thần.
Nhìn nhi t.ử đang ngồi ở ghế dưới , Vĩnh Gia đế vô cùng vui mừng. Có điều những điều nên nói vẫn phải nói : “Lần này trẫm không gia phong thêm cho con, con có trách trẫm không ?”
Phó Thần lắc đầu, thành khẩn đáp: “Phụ hoàng cho nhi thần phong thưởng đã đủ nhiều rồi ạ. Lần này là vì củng cố giang sơn tươi đẹp của Đại Hạ ta , vốn là bổn phận của nhi thần, sao có thể nói đến chuyện trách tội được ạ?”
Chaporia
Bình Luận (0)