Hồi Hồn/Chương 28C. 28
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

T.ử Trúc tựa vào bên cửa, ngây ngốc nhìn theo bóng lưng rời đi của chàng .

Tuy rằng chàng vẫn không chịu ở lại , nhưng ít nhất chàng đã bằng lòng dẫn nàng ta ra ngoài đi dạo rồi . Điều này chứng tỏ chàng vẫn chưa hề quên nàng ta .

Nàng ta đã nói rồi mà, làm sao có thể chứ? Tình cảm bao nhiêu năm trời như vậy , sao có thể dễ dàng vô duyên vô cớ mà không còn nữa được ?

Chắc là trước khi chàng rời đi , hai người đã có tranh chấp gì đó đi ? T.ử Trúc có chút ác ý mà nghĩ thầm.

Bạch Thạch đạo quán là ngôi đạo quán mới mở được vài tháng nay. Nhưng danh tiếng lại tốt , người đời đồn đại là linh thiêng vô cùng, vì thế mỗi ngày người qua kẻ lại đều tấp nập không ngừng.

Có điều hôm nay, số người đi trên đường đến đạo quán lại khá là ít. Thỉnh thoảng có vài người , lại đều im lặng không nói lời nào. T.ử Trúc mơ hồ cảm thấy có chút bất an.

Nàng ta vốn dĩ muốn mang theo T.ử Hoàn ra ngoài. Hiện giờ cũng chỉ có mình T.ử Hoàn mới thực sự coi như là người của nàng ta . Còn T.ử Uyển thì đã bị nàng ta tìm một cái cớ nào đó mà điều đến trang viện rồi .

Nàng ta vốn định tự mình chọn thêm vài tâm phúc nữa. Nào ngờ quản gia ngay cả chút việc này cũng làm không xong, chậm chạp mãi không có nhân tuyển thích hợp. Cộng thêm sự lạnh nhạt sau này của Phó Thần, chuyện này liền không có hồi kết. Bên cạnh nàng ta cũng chẳng thêm được nha đầu nào khác.

Đợi khi nào nàng ta kéo được trái tim của Phó Thần trở lại , xem bọn họ ai còn dám chậm trễ với nàng ta nữa?

Hôm nay người trong đạo quán cũng rất ít. Hai người tùy ý dạo qua một vòng, Phó Thần liền nói với vị tiểu đạo sĩ dẫn đường rằng hy vọng có thể được gặp quán chủ.

Tiểu đạo sĩ vừa nhìn thấy hai người gấm y hoa phục, khí chất bất phàm, phía sau cách đó không xa còn đi theo một đội hộ vệ, thì đã sớm hiểu rõ đây là quý nhân. Thế là bảo hai người chờ một chút, rồi chạy vụt đi bẩm báo với quán chủ.

T.ử Trúc kỳ quái nhìn về phía Phó Thần: “Vương gia, tại sao lại muốn gặp quán chủ vậy ạ?”

Phó Thần vừa không để lại dấu vết mà quan sát bốn phía xung quanh, vừa thong thả đáp: “Phụ hoàng nói với ta là muốn bế cháu rồi . Nghe nói vị quán chủ này y thuật cao minh, nên đặc biệt muốn đến để nhờ ông ta xem giúp.”

Mặt T.ử Trúc đỏ bừng cúi đầu, giọng nói nhỏ như muỗi kêu: “Tất cả đều nghe theo Vương gia ạ.”

Không hề nhìn thấy Phó Thần đang dùng thần sắc trào phúng nhìn nàng ta .

Tiểu đạo sĩ rất nhanh đã quay lại , mặt mày tươi cười nói quán chủ có mời. Dẫn hai người đến trước cửa phòng quán chủ, gõ cửa, nghe thấy bên trong truyền ra tiếng đáp ứng, mở cửa cho hai người , lúc này mới lui xuống.

Phó Thần mang theo T.ử Trúc vào phòng. Vị trí chủ vị là quán chủ Bạch Thạch quán đang ngồi . Thấy Phó Thần bước vào , lập tức đứng dậy nghênh đón. Thế nhưng khi tầm mắt chuyển sang gương mặt T.ử Trúc, nụ cười trên mặt liền cứng đờ.

15

Phó Thần cố ý làm như không biết , chỉ tùy ý cùng ông ta trò chuyện phiếm. Nhìn cái dáng vẻ câu nệ của đối phương, Phó Thần cuối cùng cũng đại phát từ bi, kết thúc màn nói chuyện trên trời dưới đất, cười nói : “Nghe danh Thạch quán chủ của Bạch Thạch quán y thuật cao siêu đã lâu. Tại hạ muốn thỉnh Thạch quán chủ bắt mạch giúp cho phu nhân, xem thân thể có gì đáng ngại không .

Thạch Nhạc nghe được lời này , trong lòng buông lỏng. Xem ra là mình đã quá mức cẩn thận rồi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoi-hon/chuong-28.html.]

Khôi phục lại vẻ thong dong của một vị quán chủ, Thạch Nhạc bảo T.ử Trúc đưa tay phải ra , nhưng lại không hề bắt mạch, mà là quan sát tỉ mỉ hồi lâu, lại cân nhắc một lát, mới khẳng định nói : “Công t.ử xin yên tâm. Phu nhân thân thể khỏe mạnh, không có gì không ổn cả.”

Phó Thần kinh ngạc nhìn về phía ông ta : “Đạo trưởng xem bệnh, không cần phải bắt mạch sao ?”

T.ử Trúc cũng đầy vẻ khó hiểu.

Dường như tức giận vì hai người nghi ngờ y thuật của mình , Thạch Nhạc đạo trưởng phất tay áo đứng dậy: “Bần đạo xem bệnh như thế nào không cần người ngoài nói ra nói vào . Hai vị đã không tin bần đạo, vậy thì đừng trách bần đạo vô lễ, mời về cho.”

Dù gì cũng là chột dạ , sau khi đứng dậy liền quay lưng về phía hai người , không thèm nhìn bọn họ nữa.

T.ử Trúc có chút lo lắng nhìn về phía Phó Thần. Phó Thần cũng không nói thêm lời nào, liền dẫn nàng ta đứng dậy rời đi .

Hai người vừa bước ra khỏi cửa phòng, Phó Thần bất thình lình xoay người lại , nhìn vị quán chủ đang ra sức lau mồ hôi, cười như có như không nói : “À phải rồi , tại hạ đột nhiên nghĩ ra , đã đạo trưởng y thuật tinh xảo như vậy , tại hạ muốn thỉnh đạo trưởng tới phủ, vì phu nhân chẩn trị một đoạn thời gian. Mong đạo trưởng chớ có từ chối mới tốt .”

Thạch Nhạc trong lòng cả kinh. Thế nhưng không đợi ông ta kịp có hành động gì, đã có mấy người từ trên trời giáng xuống, đem ông ta bao vây lại . Nhìn mấy người có thể lặng yên không một tiếng động mà xuất hiện như vậy , ông ta còn có cái gì mà không hiểu nữa chứ?

Ủ rũ gục đầu xuống, mặc cho mấy người kia dẫn đi .

T.ử Trúc kinh nghi bất định nhìn về phía Phó Thần, không hiểu đây là đang diễn trò gì.

Làm gì có chuyện vừa tới đã bắt quán chủ một đạo quán về phủ chuyên môn bắt mạch cho nàng ta chứ?

Phó Thần giờ phút này tâm tình rất tốt . Vốn dĩ chỉ định thử dò xét một chút, không ngờ lại thực sự có thu hoạch. Hảo tâm mà bày tỏ sự quan tâm đến T.ử Trúc: “Đừng lo lắng, rất nhanh thôi mọi chuyện sẽ tốt đẹp cả.”

T.ử Trúc chỉ có thể cứng ngắc mà kéo kéo khóe miệng. Có lẽ nào, chuyến xuất hành hôm nay cũng không đơn giản chỉ là đi dạo như bề ngoài?

Không còn tâm trạng du ngoạn nữa, hai người liền quay trở về Cảnh vương phủ từ rất sớm.

Trong Thần Hàm cư, T.ử Trúc càng nghĩ càng hoảng hốt. Luôn cảm thấy từ sau khi Phó Thần trở về, mọi thứ đều vượt ra khỏi tầm kiểm soát. Chưa có giây phút nào nàng ta có thể thực sự an tâm.

Vội vàng sai người đi gọi T.ử Hoàn tới. Nào ngờ hạ nhân về bẩm rằng T.ử Hoàn vẫn chưa về. T.ử Trúc tức giận đến mức đập vỡ hết tất cả chung trà trên bàn.

Nàng ta biết T.ử Hoàn đến bên cạnh nàng ta là không cam tâm tình nguyện. Nhưng nàng ta làm sao lại cam tâm để cho bên cạnh mình có một kẻ giám thị khống chế mình chứ?

Nhưng nàng ta không thể cự tuyệt.

Hơn nữa T.ử Hoàn hành sự khá là kiêu ngạo, thường xuyên động một tí là không có ở trong phủ, biến mất cả một hai ngày mới về. Mà nàng ta thì lại không thể hỏi tới.

Nào ngờ đợi suốt hai ngày trời, T.ử Hoàn vẫn chưa về. T.ử Trúc cuối cùng cũng không ngồi yên được nữa, sai người ra phân phó mã phòng chuẩn bị xe. Nàng ta nhất định phải xuất phủ một chuyến. Nhưng thứ đợi được lại là ngoại viện quản gia Cát Ngôn.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...