Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Chỉnh tề hành lễ xong, Cát Ngôn bẩm báo với T.ử Trúc, hiện nay trị an trong kinh thành không tốt , vì an toàn của nàng ta , Vương gia lệnh cho nàng ta thời gian gần đây đều không được ra ngoài, để tránh Vương gia phải lo lắng.
T.ử Trúc ngây dại ngồi trước bàn, ngay cả Cát Ngôn lui ra từ lúc nào cũng không hề hay biết . Nàng ta cuối cùng cũng ý thức được có điều không ổn . Phó Thần nhất định là đã biết được điều gì đó rồi .
Phó Thần cũng không ngờ rằng chuyến đi Bạch Thạch quán lại thu hoạch được lớn đến như vậy . Vốn dĩ chỉ là nhìn thấy Thạch Nhạc lúc nhìn thấy T.ử Trúc thần sắc có điều không đúng, liên tưởng đến việc nữ quyến Hồng gia là khách quen của đạo quán, liền phỏng đoán Thạch Nhạc nhất định là kẻ biết tình hình bên trong. Thế là không nói hai lời, trực tiếp bắt giữ ông ta . Để tránh đ.á.n.h rắn động cỏ, ngay cả lý do chàng cũng đã nghĩ sẵn: Quán chủ vân du tứ hải, ngày về không định.
Không ngờ khi ám vệ điều tra thân phận của ông ta , lại phát hiện ra ông ta chính là vị tế sư phản bội trốn khỏi Nam Việt mà Hành Viễn đã nói tới. Nhìn tư liệu trên tay, Phó Thần thư thái mà cười rộ lên.
Cố Hạm kỳ quái nhìn về phía chàng . Chàng lại không giải thích gì, đành phải ù ù cạc cạc mà đi theo chàng tới địa lao của vương phủ.
Thạch Nhạc đã bị giam được hai ngày rồi . Ông ta vốn tưởng rằng sẽ bị nghiêm hình bức cung, nào ngờ lại sóng yên biển lặng. Hai ngày nay, ngoại trừ người đưa cơm ra , thì ông ta chẳng thấy ai cả.
Phó Thần và Cố Hạm tiến vào địa lao, nhìn thấy chính là Thạch Nhạc đang mang vẻ mặt bình tĩnh thản nhiên. Phó Thần trầm mặc ngồi xuống. Cố Hạm đứng sau lưng chàng , xem chàng định làm thế nào.
“Thạch đại tế sư, chắc ông cũng đoán được Bổn vương tìm ông đến đây là vì chuyện gì rồi chứ?”
Thạch Nhạc im lặng không nói một lời.
Phó Thần cũng không để ý, tiếp tục nói : “Thực ra Bổn vương rất khâm phục ông. Ở một vài phương diện nào đó, chúng ta có chút tương tự. Đều là người vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn. Về phương diện tình cảm cũng vậy .”
Mắt Thạch Nhạc mở to hơn một chút, nhưng ngoài mặt vẫn bất động thanh sắc.
Phó Thần chuyển giọng: “Thôi vậy , chuyện cũ đã qua, hà tất phải nhắc lại ? Có lẽ ông không biết , Bổn vương từ nhỏ tính hiếu kỳ đã tương đối nặng, thích nghiên cứu mấy thứ kỳ kỳ quái quái, ví dụ như là mật thất chẳng hạn.”
Như mong muốn mà nhìn thấy vẻ mặt hoảng sợ của Thạch Nhạc, Phó Thần hài lòng mà cười : “Bổn vương biết ông không sợ c.h.ế.t. Ông yên tâm, đồ vật trong mật thất Bổn vương không có hứng thú gì, đã sai người bảo vệ cẩn thận rồi . Chỉ có điều, không biết ông có thể khiến Bổn vương hài lòng hay không thôi.”
Mãi cho đến khi bước ra khỏi mật thất, Cố Hạm mới biết được là chuyện gì đang xảy ra .
Vị đạo sĩ tên là Thạch Nhạc này , chính là vị đại tế ti phản bội trốn khỏi Nam Việt mà Hành Viễn đại sư đã nói tới.
Năm năm
trước
, sư
muội
của ông
ta
bệnh nặng, sắp
không
qua khỏi. Thạch Nhạc thương tâm
muốn
c.h.ế.t. Thế là định dùng cấm thuật của Nam Việt, đem hồn phách của sư
muội
chuyển sang một bộ
thân
thể khỏe mạnh khác.
Làm như
vậy
thì chẳng khác nào
đã
g.i.ế.c c.h.ế.t một con
người
khác.
Khi đang tiến hành được một nửa, thì bị các tế ti khác của Nam Việt ngăn cản, dẫn đến chú thuật thất bại. Sư muội của ông ta hồn phi phách tán.
Thạch Nhạc ngay lập tức hóa điên cuồng, đem tất cả tế ti có mặt ở đó g.i.ế.c c.h.ế.t hết. Thế là bị Nam Việt truy nã.
Còn cái mật thất mà ông ta vô cùng để ý kia , thì chính là nơi cất giữ tro cốt của sư muội ông ta .
Nhìn Cố Hạm thổn thức không thôi, Phó Thần không đành lòng để nàng suy nghĩ lung tung: “Được rồi , không cần lo lắng. Hôm nay ta đi chuẩn bị đồ đạc trước đã . Ngày mai mọi chuyện sẽ có thể trở lại như xưa thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoi-hon/chuong-29.html.]
Thạch Nhạc nói rằng tối mai vào giờ Tý là lúc âm khí nặng nhất, chính là thời cơ thích hợp nhất.
Nghĩ đến chuyện này , chút u ám trong lòng Cố Hạm liền tan biến hết. Ngẩng đầu nhìn Phó Thần, hai người nhìn nhau mỉm cười .
...
Cách nửa năm sau , Cố Hạm một lần nữa đặt chân vào Thần Hàm cư.
Nửa năm trước , nàng lặng lẽ không một tiếng động mà bị đưa đi . Bây giờ, nàng trải qua muôn vàn hiểm trở, cuối cùng cũng đã trở về. Quan trọng nhất chính là, bên cạnh nàng còn có sự đồng hành của Phó Thần.
Phó Thần có chút lo lắng nhìn nàng: “Hay là đợi ả ta hôn mê rồi hãy vào đi .”
Lo rằng nàng nhìn thấy T.ử Trúc đang chiếm giữ thân thể mình sẽ mất khống chế cảm xúc.
Cố Hạm lắc đầu, cười nói : “Ta há phải là kẻ yếu đuối như vậy sao .”
Phó Thần sững người , sau đó bật cười : “Được.”
T.ử Trúc trong phòng đang ngồi trước bàn trang điểm, ngây ngốc nhìn người trong gương.
Phát giác có người đi vào , mới xoay người , chậm rãi nhìn về phía mấy người trong phòng.
Ánh mắt dừng lại thật lâu trên người Phó Thần, lưu luyến không rời. Nhìn thấy Phó Thần lộ ra vẻ mặt không vui, lúc này mới đảo mắt nhìn sang những người còn lại cùng đi vào . Có chút kinh ngạc khi thấy Thạch Nhạc cũng đi theo Phó Thần.
Cho đến khi nhìn thấy Cố Hạm đang trong bộ dạng tiểu sai vặt, T.ử Trúc cuối cùng cũng lộ ra vẻ mặt hoảng sợ. Thân thể của chính mình , làm sao nàng ta có thể không biết cho được ?
Trong khoảnh khắc tia chớp lóe lên, nàng ta cuối cùng cũng đã hiểu rõ sự khác thường của Phó Thần.
Chẳng trách Cố Hạm lại mất đi tung tích. Thì ra là vẫn luôn ở bên cạnh Phó Thần. Tất cả những hành động không bình thường của Phó Thần sau khi trở về cũng đều đã có lời giải thích. Chàng đã sớm biết hết mọi chuyện rồi .
Nàng ta không cam tâm!
“Vương gia đêm khuya trở về, tại sao lại mang theo mấy kẻ không liên quan này vậy ?”
T.ử Trúc cố ý làm ra vẻ không hiểu hỏi, mượn thân thể che khuất tầm mắt mọi người , lặng lẽ cầm lấy món đồ trên bàn trang điểm, giấu vào trong tay áo.
Phó Thần không muốn cùng nàng ta giải thích nhiều, chỉ thản nhiên nói : “Nghe nói gần đây tinh thần của ngươi không được tốt , Bổn vương đặc biệt mời Thạch quán chủ tới, sắc cho ngươi một bát thang d.ư.ợ.c. Uống xong rồi thì sẽ khỏe lại thôi.”
“Ta không muốn uống.”
Chaporia
Bình Luận (0)