Song Thai Sau Ly Hôn/Chương 5C. 5
20px

Cô chỉ thật sự muốn rời đi.

Mà đáng sợ nhất là.

Anh bắt đầu phát hiện.

Mình dường như không thể chấp nhận chuyện đó.

Ngoài cửa sổ.

Thành phố lên đèn.

Phó Cẩn Chu lấy điện thoại.

Mở khung chat với Lâm Thư Dư.

Ngón tay dừng rất lâu.

Cuối cùng gửi đi một dòng tin nhắn.

“Thư Dư.”

“Em đang ở đâu?”

Tin nhắn gửi thành công.

Nhưng phía dưới chỉ hiện lên một dòng chữ lạnh lẽo.

Đối phương đã bật chế độ từ chối nhận tin nhắn từ bạn.

Lần đầu tiên trong đời.

Phó Cẩn Chu bị người khác kéo vào danh sách chặn.

5

Phó Cẩn Chu bắt đầu phát điên.

Ít nhất trong mắt thư ký Trần là như vậy.

Người đàn ông vốn nổi tiếng lý trí ấy giờ đây gần như dùng mọi mối quan hệ để tìm kiếm tung tích của một người.

Nhưng Lâm Thư Dư giống như bốc hơi khỏi thế giới.

Không để lại bất cứ dấu vết nào.

Buổi chiều.

Thư ký Trần gõ cửa văn phòng.

“Phó tổng.”

“Chúng tôi tìm được một manh mối.”

Phó Cẩn Chu lập tức ngẩng đầu.

“Mau nói.”

“Ba ngày trước khi bà chủ rời đi, cô ấy từng đến Bệnh viện Trung Tâm.”

Bàn tay đang ký văn kiện của anh khựng lại.

“Bệnh viện?”

“Vâng.”

“Một bác sĩ ở đó còn nhớ cô ấy.”

“Nhưng hồ sơ bệnh án thuộc quyền riêng tư nên phía bệnh viện từ chối cung cấp.”

Phó Cẩn Chu đứng bật dậy.

“Có địa chỉ không?”

“Có.”

Mười phút sau.

Chiếc Bentley màu đen lao khỏi hầm gửi xe.

Khoa tim mạch tầng mười hai.

Mùi thuốc sát trùng quen thuộc tràn ngập hành lang.

Tiếng bước chân của Phó Cẩn Chu vang lên giữa không gian yên tĩnh.

Bác sĩ trưởng khoa là người đàn ông ngoài năm mươi tuổi.

Sau khi biết thân phận của anh.

Ông vẫn lắc đầu.

“Tôi không thể tiết lộ hồ sơ bệnh án của bệnh nhân.”

Phó Cẩn Chu nhìn ông.

Ánh mắt đầy áp lực.

“Tôi là chồng cô ấy.”

“Hiện tại tôi không biết cô ấy ở đâu.”

“Nếu có chuyện gì xảy ra…”

Bác sĩ trầm mặc vài giây.

Cuối cùng thở dài.

“Tiên sinh.”

“Tôi chỉ có thể nói một số việc.”

“Nhưng không thể cung cấp toàn bộ hồ sơ.”

Phó Cẩn Chu siết chặt tay.

“Tôi muốn biết tất cả những gì liên quan đến sức khỏe của cô ấy.”

Vị bác sĩ nhìn anh rất lâu.

Ánh mắt dần xuất hiện chút phức tạp.

“Thật ra…”

“Tôi luôn tưởng anh biết.”

Ngực Phó Cẩn Chu đột nhiên căng cứng.

“Biết chuyện gì?”

“Cô Lâm mắc bệnh tim bẩm sinh.”

Cả thế giới dường như im lặng trong khoảnh khắc ấy.

Phó Cẩn Chu đứng bất động.

Anh cảm thấy mình vừa nghe nhầm.

“Bệnh gì?”

“Bệnh tim bẩm sinh.”

“Từ nhỏ đã có.

“Bình thường không ảnh hưởng quá nhiều.”

“Nhưng nếu áp lực kéo dài hoặc cơ thể suy kiệt sẽ rất nguy hiểm.”

Bác sĩ mở một tập hồ sơ.

Nhìn lướt qua.

“Cách đây hơn một năm.”

“Tình trạng của cô ấy bắt đầu xấu đi.”

“Tần suất nhập viện tăng lên.”

“Từ ba tháng một lần.”

“Đến mỗi tháng một lần.”

Mỗi chữ ông nói ra.

Sắc mặt Phó Cẩn Chu lại tái đi một phần.

Một năm qua.

Anh hoàn toàn không biết.

Không biết người phụ nữ sống cùng mình mỗi ngày lại thường xuyên ra vào bệnh viện.

Không biết cô ấy đang chịu đựng điều gì.

Không biết cô ấy từng đau đớn đến mức nào.

“Anh chắc chắn không nhầm người?”

Giọng anh khàn đặc.

Bác sĩ nhìn anh.

“Tiên sinh.”

“Tôi nhớ rất rõ cô ấy.”

“Bởi vì lần nào tới khám cô ấy cũng đi một mình.”

“Người trẻ như vậy.”

“Nhưng chưa từng có người nhà đi cùng.”

Phó Cẩn Chu cảm thấy lồng ngực như bị bóp nghẹt.

Đi một mình.

Bốn chữ ấy giống như lưỡi dao.

Từng nhát từng nhát cứa vào tim.

Anh đột nhiên nhớ lại rất nhiều chuyện.

Có những buổi tối anh về nhà.

Lâm Thư Dư đã ngủ.

Có những cuối tuần anh bận họp.

Cô nói muốn ra ngoài gặp bạn.

Có những lần cô bảo hơi mệt.

Rồi cười bảo không sao.

Hóa ra.

Không phải không sao.

Chỉ là cô chưa từng nói với anh.

Hoặc có lẽ…

Anh chưa từng thật sự quan tâm.

“Hiện giờ cô ấy thế nào?”

Anh hỏi.

Bác sĩ lắc đầu.

“Tôi không biết.”

“Lần khám cuối cùng là hơn nửa tháng trước.”

“Chúng tôi từng đề nghị phẫu thuật.”

“Nhưng cô ấy chưa đồng ý.”

“Vì sao?”

“Chi phí cao.”

“Nguy cơ cũng cao.”

“Thêm nữa…”

Vị bác sĩ ngừng lại.

Ánh mắt hơi phức tạp.

“Cô ấy nói muốn suy nghĩ thêm.”

Phó Cẩn Chu nhắm mắt.

Một cảm giác đau đớn chưa từng có dâng lên.

Anh là người đứng đầu Tập đoàn Phó Thị.

Tài sản hàng chục tỷ.

Nhưng người phụ nữ bên cạnh lại đang do dự trước một ca phẫu thuật vì chi phí.

Điều nực cười nhất là.

Anh hoàn toàn không biết.

Rời khỏi bệnh viện.

Trời đã tối.

Phó Cẩn Chu ngồi trong xe rất lâu.

Không khởi động.

Không nói gì.

Chỉ lặng lẽ nhìn dòng người bên ngoài cửa kính.

Điện thoại rung lên.

Là thư ký Trần.

“Phó tổng.”

“Còn một chuyện nữa.”

“Nói.”

“Chúng tôi đã tìm được hồ sơ đăng ký nhập viện gần nhất.”

“Có người liên hệ khẩn cấp.”

Phó Cẩn Chu lập tức ngẩng đầu.

Trong lòng bỗng xuất hiện một tia hy vọng.

Có lẽ là anh.

Dù sao anh vẫn là chồng hợp pháp của cô.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...