Song Thai Sau Ly Hôn/Chương 6C. 6
20px

Nhưng giây tiếp theo.

Thư ký Trần lại nói:

“Không phải ngài.”

Không khí trong xe đông cứng.

Phó Cẩn Chu siết chặt điện thoại.

“Vậy là ai?”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

Sau đó đọc ra một cái tên.

“Giang Mộ Bạch.”

Buổi tối.

Phó Cẩn Chu đứng trong thư phòng.

Ánh đèn vàng nhạt phủ lên gương mặt lạnh lùng.

Trước mặt anh là một tập tài liệu mới.

Thông tin về Giang Mộ Bạch.

Ba mươi hai tuổi.

Bác sĩ phẫu thuật tim mạch.

Từng du học nước ngoài.

Hiện làm việc tại bệnh viện tư nhân cao cấp.

Trong ảnh.

Người đàn ông đeo kính.

Khí chất ôn hòa.

Khóe môi luôn mang theo ý cười nhàn nhạt.

Phó Cẩn Chu nhìn chăm chú.

Sắc mặt càng lúc càng lạnh.

Người liên hệ khẩn cấp.

Không phải chồng.

Mà là một người đàn ông khác.

Điều đó có nghĩa gì?

Có nghĩa khi Lâm Thư Dư ngã xuống.

Người được bệnh viện gọi đầu tiên không phải anh.

Có nghĩa khi cô đau đớn nhất.

Người ở bên cạnh cũng không phải anh.

Anh đột nhiên nhớ lại một chuyện.

Một năm trước.

Có lần nửa đêm tỉnh dậy.

Anh thấy màn hình điện thoại của Lâm Thư Dư sáng lên.

Lúc ấy cô đang ngủ.

Tên người gửi chỉ hiện một chữ.

“Giang.”

Khi đó anh không để ý.

Bởi vì anh tin tưởng cô.

Nhưng giờ phút này.

Lần đầu tiên.

Trong lòng anh xuất hiện một cảm giác hoảng loạn.

Không phải vì ghen tuông.

Mà là vì anh nhận ra.

Trong những năm tháng mình thờ ơ với cô.

Có lẽ đã có người khác biết cô đau ở đâu.

Biết cô bệnh thế nào.

Biết cô cần gì.

Thậm chí còn hiểu cô hơn cả người chồng như anh.

Ngoài cửa sổ.

Mưa bắt đầu rơi.

Từng hạt nước đập lên mặt kính.

Phó Cẩn Chu đứng lặng hồi lâu.

Sau đó cầm điện thoại.

“Thư ký Trần.”

“Vâng, Phó tổng.”

“Tìm cho tôi địa chỉ của Giang Mộ Bạch.”

Giọng anh rất thấp.

Nhưng lại mang theo sự quyết liệt chưa từng có.

Bởi vì anh biết.

Người đàn ông đó.

Có lẽ chính là manh mối duy nhất dẫn anh đến Lâm Thư Dư.

Mà anh.

Đã không còn đủ kiên nhẫn để tiếp tục chờ đợi nữa.

6

Mưa rơi suốt một đêm.

Sáng hôm sau.

Phó Cẩn Chu xuất hiện tại bệnh viện tư nhân nơi Giang Mộ Bạch làm việc.

Anh đã chuẩn bị sẵn mọi khả năng.

Kể cả việc đối phương chính là người Lâm Thư Dư yêu sau lưng mình.

Nhưng khi gặp mặt.

Mọi thứ lại hoàn toàn khác.

Giang Mộ Bạch nhìn người đàn ông trước mặt.

Sau vài giây im lặng.

Anh ta nói:

“Cuối cùng anh cũng đến.”

Phó Cẩn Chu khựng lại.

“Anh biết tôi?”

Giang Mộ Bạch bật cười.

Nụ cười mang theo vài phần châm biếm.

“Tôi biết.”

“Lâm Thư Dư cũng biết anh sẽ đến.”

Lồng ngực Phó Cẩn Chu đột nhiên siết lại.

“Thư Dư đang ở đâu?”

“Không biết.”

Giang Mộ Bạch đáp rất bình tĩnh.

“Từ ngày cô ấy rời đi, tôi cũng không liên lạc được.”

Anh ta ngẩng đầu.

Ánh mắt lần đầu tiên trở nên lạnh lẽo.

“Nhưng có một chuyện tôi biết.”

“Anh không xứng làm chồng cô ấy.”

Không khí trong phòng lập tức đông cứng.

Nếu là trước đây.

Không ai dám nói với Phó Cẩn Chu như vậy.

Nhưng lần này.

Anh không nổi giận.

Bởi vì chính anh cũng không tìm được lý do để phản bác.

Giang Mộ Bạch mở ngăn kéo.

Lấy ra một chiếc hộp giấy màu trắng.

Đặt lên bàn.

“Lâm Thư Dư gửi ở đây.”

“Nói rằng nếu một ngày nào đó anh tìm tới.”

“Thì đưa cho anh.”

Ánh mắt Phó Cẩn Chu dừng lại trên chiếc hộp.

Trong lòng bỗng xuất hiện dự cảm kỳ lạ.

Anh mở nắp hộp.

Bên trong là một cuốn sổ màu xanh nhạt.

Góc bìa đã hơi cũ.

Phía trên viết bốn chữ.

“Nhật ký của em.”

Bàn tay Phó Cẩn Chu bất giác run lên.

Buổi tối.

Biệt thự rộng lớn chìm trong im lặng.

Phó Cẩn Chu ngồi một mình trong thư phòng.

Chiếc đèn bàn tỏa ra ánh sáng vàng nhạt.

Trước mặt anh là cuốn nhật ký.

Trang đầu tiên.

Ngày 12 tháng 3.

“Hôm nay anh ấy cầu hôn mình.”

“Mình đã đồng ý.”

“Mình rất vui.”

“Vui đến mức cả đêm không ngủ được.”

“Không biết sau này cuộc sống sẽ thế nào.”

“Nhưng chắc chắn sẽ rất hạnh phúc.”

Phó Cẩn Chu nhìn dòng chữ ấy.

Trước mắt hiện lên hình ảnh cô gái năm đó.

Mặc váy trắng.

Đôi mắt sáng rực.

Nhìn anh như nhìn cả thế giới.

Tim anh bỗng đau nhói.

Anh tiếp tục lật.

Ngày 21 tháng 5.

“Hôm nay là ngày cưới.”

“Anh ấy nói sẽ yêu mình cả đời.”

“Mình tin.”

Ngày 3 tháng 8.

“Hôm nay anh tăng ca.”

“Mình nấu canh chờ đến một giờ sáng.”

“Canh nguội rồi.”

“Nhưng không sao.”

“Ngày mai hâm lại là được.”

Ngày 18 tháng 9.

“Hôm nay anh quên mất bữa tối.”

“Mình đợi bốn tiếng.”

“Chắc anh thật sự rất bận.”

Từng dòng chữ.

Từng câu nói.

Không có oán trách.

Không có khóc lóc.

Thậm chí còn luôn tìm lý do để biện hộ cho anh.

Nhưng càng như vậy.

Phó Cẩn Chu càng thấy khó thở.

Anh tiếp tục đọc.

Ngày 7 tháng 12.

“Hôm nay vào viện tái khám.”

“Bác sĩ bảo bệnh nặng hơn.”

“Mình không dám nói cho anh biết.”

“Anh vừa ký được dự án lớn.”

“Không nên làm anh phân tâm.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...